Chút cảm nhận tặng chị Thu Hà Nội nhân ngày sinh nhật. Chúc chị luôn vui vẻ và hạnh phúc!


Tôi làm quen với những vần thơ trước khi biết chị, ấn tượng đầu tiên trong tôi là hình ảnh những vần thơ viết về Hà Nội với một nỗi niềm da diết, cứ đau đáu khôn nguôi trong tâm hồn thơ dịu dàng như chính con người chị.
Người Hà Nội
Có khi nào trong ta tự hỏi
Nơi sinh ra được chọn bao giờ ?
Từ khi trái tim biết nói thành lời
Đôi uyên ương đã chung lời hẹn ước.
Giữa chốn đô thành trở nên nhỏ dại
Từ giã ra đi không chút bồi hồi
Quên thời gian cứ lặng lẽ trôi
Để hôm nay xót xa quay về quên lối.
Nỗi trăn trở, nhớ thương quê hương và kỷ niệm như một món nợ tâm hồn để bật thốt lên những câu thơ như chứa cả nỗi niềm.
Mắc nợ Người Tình Trăm Năm Hà Nội
Lại hẹn kiếp sau khi được quay về ./.
Hà Nội là niềm cảm hứng với rất nhiều thi sĩ với những cảm nhận, và cảm xúc khác nhau. Nhưng ở chị Hà Nội là tất cả , là tâm hồn, là ấu thơ...là tình yêu, là hành trang cho chị trên con đường đời.
Con bước đi trên phố mùa Đông
Xốn xang những chiều trở gió
Tiếng gió thì thầm hay tiếng mẹ ru em...thuở nhỏ .
Hà Nội trở về trong kí ức tuổi thơ.
Nên dường như chị dồn cả yêu thương cho Hà Nội thẫm đẫm từng trang thơ, nguyên vẹn một tình yêu nghiêng hết
về nơi đó Hà Nội - anh!
Em vẫn nhớ Hà Nội - anh
Niềm ký ức của thời trai trẻ
Lối xưa - vườn xưa rì rầm khe khẽ
Vẫn hát lời da diết nhớ thương ./.
Hà Nội nơi ấy trong chị vẫn vẹn nguyên như ngày nào, lung linh lắm trong những giấc mơ. Có hình anh cùng những kỷ niệm một thời thơ dại, tuổi học trò với hai bím tóc đong đưa, với tiếng cừoi khích khích bỏ trong ngăn cặp chiếc lá bàng cuối thu.
Hà nội anh! vẫn lặng lẽ trong mơ .
Em lặng lẽ tìm chùm hoa bóng nước
Tím thuỷ chung - mơ ước tuổi dại khờ
Hà nội anh, vẫn lặng lẽ trong mơ
Để hồn em tan vào hoa bóng nước.
________
Đã lâu rồi chưa được nghe anh nói
Tiếng ấm vang tiền kiếp Hà Nội ơi
Em đi tìm âm thanh trong tiếng gió chơi vơi
Giờ bắt gặp nao lòng em thương nhớ.
Đến với thơ chị, ta như lạc bước giữa những yêu thương huyền diệu của Hà Nội mùa thu. Mùa thu trong thơ chị bao giờ cũng đẹp, nét đẹp của mùa thu cũng như chị, nhẹ nhàng lắm thanh khiết lắm !! nó không ồn ào sôi động trong ngôn từ mà đằm thắm, e ấp trong mỗi hình ảnh thu mang lại một sắc thái rất riêng mà mang mác một nỗi buồn, nỗi buồn không thể gọi tên.
"Sỏi dưới chân cựa mình
Nhức nhối lời giã biệt
Tự bao giờ không biết
Ta chia tay mùa thu
Để từ đó đến giờ
Khát khao mùa thu đến
Hà Nội chiều yêu mến
Ký ức ngủ trong ta.
___________
Mùa thu
Tại mùa thu tinh khiết
Nên ánh trăng sáng ngời
Tại Hà Nội tha thiết
Nên mẹ sinh ra tôi
Ừ chúng ta thành đôi
Để cho mùa thu đẹp
Cho lời ca lên ngôi
Sáng lên từng khuôn mặt.
thuhanoi,8/12/2005
________
Thu Hà Nội chiều vàng lá đổ
Là thu đấy, chiều vàng lá đổ
Nhấp nhô mái phố - lặng lẽ rêu phong
Chiếc cầu thang gỗ nâng gót vào phòng
Mở toang cánh cửa lòng - đón lá !
Gió quất vào tay, gió lay nghiêng ngả
Mơn trớn quanh chỗ em ngồi
Cuốn sổ nhật ký thảng thốt bồi hồi
Nhặt chiếc lá ép thành nỗi nhớ .
*________
Đường trưa rải sỏi dưới chân người
Bồn chồn nghe nắng thu rơi
Vườn thu vẫn dịu dàng hoa cúc
Lâng lâng lòng bỗng thấy chơi vơi.
Hà Nội yêu là thế, nhớ là thế nhưng lại bao dung biết bao với một tấm lòng, một lời nhắn nhủ đầy thân thương " giữ riêng cho mình bạn nhé!"
Hà Nội yêu thương không chỉ riêng tôi
Người hãy giữ cho riêng mình nữa nhé./.
Thơ là tâm hồn, là cảm xúc ... thơ chị là như thế, cứ nhẹ nhàng len lỏi từng cảm xúc góp nhặt để hòa quyện trong những câu thơ sâu lắng dành cho Hà Nội.
Mỗi con phố, mỗi hàng cây đều khắc tên nỗi nhớ, chút tình gửi trao.
Giữ dùm ta nhé! Mùa Đông
Giữ dùm nhé, một góc phố thân yêu
Giữ dùm nhé, một bóng dáng liêu xiêu
Ta vụn vỡ trong chiều đông Hà Nội
Để sớm mai này thương nhớ thật nhiều
Và như thế xin giữ dùm ta nhé
Nhánh hồng nhung đọng sương sớm Ngọc Hà
Bên quán cóc viên kẹo vừng ngọt lịm
Thuở thiếu thời ta đã vội đi xa ...
*
Xòe bàn tay năm ngón
Năm cửa ô ngóng chờ
Một ngày và mãi mãi
Hà Nội bước vào thơ.
thuhanoi
Để nói về thơ chị chắc còn rất nhiều điều mà ta không thể lột tả hết bởi trong thơ chị, luôn ẩn chứa những nỗi niềm mà ta rất khó diễn tả thành lời. Thơ chị nhiều cảm xúc và đặc biệt là về Hà Nội, là người có một tấm lòng yêu, yêu đến độ ấy mới có nhiều cảm xúc về Hà Nội đến thế... ở đâu, câu thơ nào cũng thế, Hà Nội đẹp lắm trong từng ký ức, trong từng vần thơ theo chị đi suốt những chặng đường để một ngày chị dừng chân web Người Hà Nội gửi trọn niềm đam mê và yêu thương cho nơi ấy.

Lần đầu tiên quen chị, cũng là lần đầu tôi biết thế nào là cảm giác bình an, bởi ở bên chị luôn có sự quan tâm, che chở ... dẫu tâm hồn chị cũng mong manh lắm!! nhưng chị luôn mở rộng vòng tay với mọi người, với thơ.
Có một lần em đã từng nói đôi khi ta làm thơ chỉ để cho riêng mình, để một lúc nào đó tự mình lại níu vào vần thơ. Níu vào vần thơ để đứng lên vững vàng hơn, để lấy lại niềm đam mê, hay tình yêu thương từ chính những vần thơ.
Ngày sinh nhật chị, chẳng có gì làm quà tặng, chút cảm nhận và lòng yêu mến, em xin gửi đến chị một lời chúc bình an. Chúc chị sinh nhật tuổi mới với nhiều niềm vui, sớm bớt công việc để trở lại với những vần thơ chị nhé!
HN