Vu vơ

By Nguyễn Hạnh Ngân


Có nỗi buồn hình như rất thật
Giữa dòng đời được mất có ai hay
Cụm gió buồn  hiu hắt chẳng muốn lay
Xôn xao lá trụm đầu ngồi ngơ ngác

Phố vẫn đông chỉ bàn chân đi lạc
Hỉ hả tiếng cười giễu cợt kẻ được thua!
Niềm tin ơi tìm đâu để ta mua?
Đổi trao nụ cười vài đồng không mặc cả

Nỗi buồn ta rưng rưng lời trả giá
Cúi nhặt chút tình quay gót bỏ cuộc chơi!
Ta tìm ta bất chợt gọi gió ơi!
Chờ ta theo chở nỗi buồn phiêu lãng...


HN

More...

Cho em & cho ngày mai!

By Nguyễn Hạnh Ngân

          (ảnh sưu tầm)


Phố buổi tan tầm dòng người từ các ngả ồn ào hối hả trở về ngôi nhà thân yêu của mình tôi cũng không ngoại lệ điều đó.
Đang dừng xe chờ đèn đỏ qua một ngã tư bỗng dưng nghe tiếng gọi bên cạnh khiến tôi bất chợt giựt mình đưa mắt nhìn dáo dác. Một cô gái tóc xoăn tít như mì tôm với cặp kiếng khá lớn che gần hết khuôn mặt ngồi trong một chiếc taxi đậu kế bên tôi. Ngỡ ngàng vì không nhận ra người quen là ai nên tôi lúng túng gật đầu chào và tính phóng xe đi tiếp thì cô gái bỏ kiếng xuống và rối rít vấy tay gọi

" Chị N em đây mà! T đây! ko nhớ em à?"
Oa! nhỏ T ! trông em khác quá!

Em mới ở quê trở ra chị cầm bịch nem chua về ăn khi nào rảnh em mời chị cafe rồi nói chuyện sau nhé! em có cửa hàng bán mỹ phẩm ở số 15 đường...

Tôi còn chưa hết ngạc nhiên thì T đã ra hiệu cho xe chạy. Cầm bịch nem chua trong tay trong tôi với ngổn ngang ý nghĩ... với hình ảnh T của ngày nào trong tâm trí.

Gần nhà tôi có một khu nhà nhà trọ kế bên là một quán ăn sáng tôi tình cờ quen T trong một lần đi ăn. Ngày ấy T là một cô bé mới 16 tuổi có gương mặt bầu bĩnh rất đáng yêu cái dáng vẻ ngộ nghĩnh có phần ngô ngố của T làm tôi chú ý sau vài lần nói chuyện T thường qua lại nhà tôi chơi.

Một hôm T  sang nhà tôi mở túi  lấy một vỉ thuốc đưa cho tôi rồi hỏi :

" chị ơi thuốc này uống thế nào? cô ấy dặn em mà em ko nhớ hôm qua em uống 2 viên một lúc.
 Tôi đưa tay cầm vỉ thuốc đọc giựt mình nhìn lại..." thuốc  Choice"
-Sao em dùng thuốc này... sớm thế? có bồ rùi à?

T bẽn lẽn nhìn tôi...ko nói sau khi giảng giải cho T về cách dùng thuốc và nhân tiện tôi hỏi " ở trên vỉ thuốc có hướng dẫn sao em ko đọc?

Nó ấp úng rồi bảo  em ko biết đọc ngay cả cái tên mình em cũng không biết viết...em chưa từng được đến trường.
Tôi ngậm ngùi nghe em kể về gia đình mình.
Quê em nghèo lắm...chỉ những nhà giàu mới có điện kế sau em còn 3 đứa em nữa và chỉ có cậu em trai được đến trường em theo lời mấy chị ra đây đi làm kiếm tiền.

Thế em làm gì? tôi cố gặng một lần nữa ...nhưng em vẫn im lặng ko nói.

Tôi chỉ gặp em vào một vài ngày trong tháng với mấy cô gái đi cùng ... sau này tôi mới hiểu...nghề em đang làm và những điều khó nói...

Tôi không nỡ gọi em bằng những cái tên mà người đời vẫn gọi...  chỉ thấy ngậm ngùi...một chút thương cảm một chút rưng rưng khi nghe em hồn nhiên kể về những người đàn ông  giàu có bỏ tiền mua vui...
Em  chìa cho tôi bức thư của gia đình nhờ tôi đọc giúp " bố mẹ vẫn khỏe thằng tư vẫn đi học. Nhờ số tiền con gửi về bố đã mua được 3 con trâu..."
Nhìn em cười hớn hở khi nghe tin gia đình lòng tôi se sắt... chẳng biết nên nói với em điều gì!

-Em uống thuốc đều chứ! tôi buột miệng hỏi nhỏ em lẳng lặng gật đầu rồi nói " em đồng ý không dùng thứ khác ... người ta cho nhiều tiền hơn"

 - Tiền... lại tiền !
- Em có biết như thế dễ mắc bệnh lắm không? khi em bệnh rồi em có đủ tiền để chữa không? người họ hàng kia... có cưu mang em nữa ko hả đồ ngốc? đồ ngốc!

 Tôi bỗng nổi cáu bởi sự vô tư của em   cũng ko hiểu vì sao mình lại nổi cáu ...có lẽ bởi tôi cũng bất lực tôi  chẳng thể giúp em được điều gì ngoài mấy câu mắng mỏ... giữa một nơi xa lạ này em chỉ có tôi là người mà em tin em nhờ cậy...vậy mà tôi!

So với em tôi thực sự thấy mình nhỏ bé hơn em rất nhiều em chấp nhận kiếm tiền để nuôi gia đình bằng cái nghề không ai muốn em đánh đổi cuộc đời bằng nụ cười của những  đứa em bằng niềm vui của người cha khi mua được 3 con trâu... Còn tôi hai mấy năm ăn học tôi chưa giúp được gì cho cha mẹ...nếu là tôi liệu tôi có dám hy sinh như em ko? có lẽ là tôi không dám...! so với em tôi nhỏ bé biết bao nhiêu! ..nhiều khi nhìn em với những vết bầm tím trên người vết cũ chưa lành lại thêm vết mới xót xa tủi nhục biết bao nhiêu....

Chị! chị viết thư cho cha em chị nói em đi làm ổn định bảo mẹ đừng lo cho em... khi nào kiếm đủ tiền   sửa nhà em sẽ về ..."đặt bút viết theo lời em dặn mà lòng tôi ngổn ngang bao ý nghĩ.

Thời gian sau đó nhà hàng nơi em làm đóng cửa tôi cũng ko còn gặp lại em nữa...nhưng tôi đã kịp dạy em biết viết tên mình... lần đầu tiên  biết viết tên mình em thích lắm... nên cứ thấy tờ giấy nào là em viết lên đó ...có lần em viết  vào cuốn sổ lưu bút của tôi tôi đã mắng em ...sự hồn nhiên của em đến độ nhìu khi  tôi thấy mình trở lên vô tâm.

Mỗi lần nghe ai nói hay vô tình đọc một câu nào đó có từ " bướm đêm" tôi bất chợt chạnh lòng nghĩ về em...con người đâu phải là gỗ đá mà không biết đau không biết tủi hổ... lẽ nào người đời lên án những người  như em? mà ko lên án những người giày vò em? lẽ nào tôi đã sai ... khi thương hại một người như em? luẩn quẩn với những câu hỏi trong đầu... để cầu mong cho em một cuộc sống bình yên.

Đưa tay gở những cuộn nem chua trong lớp lá tôi bất chợt nghĩ thầm...con người ta cũng như cuộn nem chua... gói trong lòng tất cả những điều mà ko ai dễ gì khám phá cái vỏ bề ngoài mấy ai hiểu vị ngọt ngào và cả nỗi đắng cay.

Buổi gặp tình cờ khiến tôi nhớ lại và không ngừng chờ mong  em tới với những điều tốt đẹp hơn... hy vọng cho một ngày mai.

HN

Cho em & cho ngày mai!

More...

Mãi là bạn! mãi mãi là như thế!

By Nguyễn Hạnh Ngân

Bạn!                        
Xin gọi bạn như ngày xưa vẫn thế!
Bởi những điều dường như không thể ...bước qua!
Có một lời chẳng bao giờ nói ra...
Ta sợ!
vỡ òa... những gì thiêng liêng nhất
Cuộc sống là những điều được mất
rất mong manh ranh giới giữa đời thường!

Xin gọi Bạn!
một tiếng thân thương!
Hoàng hôn buông cuối con đường xa lắc
Tên một người  ta  thầm thì nhắc
Chợt nghẹn ngào chẳng dám gọi thành câu...

Bạn! như thuở ban đầu!
bạn nhé!
Gió ngập ngừng sợ đau... nên nói khẽ
Ta giữ khoảng trời cho mắt  lá thêm trong!

Phút giây nào bất chợt  nỗi ước mong
mượn bờ vai tựa khẽ
Suốt cuộc đời chẳng bao giờ đơn lẻ
Bạn yêu ơi!
Mãi là bạn!
Mãi mãi là như thế! như thế nhé!

Bạn thân!

HN
(ảnh sưu tầm)

More...

Có bao giờ? anh tìm... tìm em trong giấc mơ?

By Nguyễn Hạnh Ngân

Có bao giờ Anh lạc trong giấc mơ
Cánh đồng xanh ngút ngàn trong đáy mắt
Có bàn tay nắm bàn tay rất chặt
Hương cỏ nồng nàn ươm mái tóc em bay


Có bao giờ anh mơ ước những ngày
Em hiện hữu gối đầu trên thảm cỏ
Dựa vai anh nghe thì thầm cơn gió
Hát lời yêu ngàn năm...!


Có bao giờ ở nơi đó xa xăm
Tìm thấy nhau cho tim thôi khắc khoải
Lá phong kia có bao giờ mãi mãi
Là nhân chứng tình yêu!


Có bao giờ nơi ấy những buổi chiều
Hoàng hôn buông cuối trời thêm hiu hắt
Lá vàng rơi bóng một người cúi nhặt
Ép lá vàng ủ ấm những vần thơ

Có bao giờ? anh tìm... tìm em trong giấc mơ?

HN




More...

Em hãy là người đàn bà đích thực của đời anh!

By Nguyễn Hạnh Ngân

Nhân ngày 8/3 ngày phụ nữ vùng lên phóng viên Nắng Quái của tờ báo con vịt cồ có một cuộc phỏng vấn nho nhỏ dành cho các đấng mày râu Mời bà kon cùng theo dõi:

Thay mặt cho phái nữ em xin hỏi anh một  vài câu nhé!

Nắng quái: nếu như được lựa chon anh sẽ chọn người phụ nữ thông minh  hay người phụ nữ có chỉ số thông minh bình thường?

Người đàn ông đích thực : anh chỉ chọn một người phụ nữ thật đàn bà mà thôi là phụ nữ với đúng nghĩa của từ này

Nắng quái: nghĩa rộng quá anh có thể nói cụ thế hơn?
hay như em hiểu  nghĩa là phải bít chăm sóc gia đình?

Người đàn ông đích thực :đúng! chỉ cần lo đầy đủ trách nhiệm của một người mẹ người vợ
đảm đang nội trợ chăm sóc gia đình để người đàn ông lo kiếm tiền

 Nắng quái : đơn giản zay thôi sao?

Người đàn ông đích thực :thía thui mừ đó là thiên chức của phụ nữ còn nếu may mắn hơn thì có 1 chút tâm hồn để chia sẻ với chồng thì quá tuyệt vời

Nắng quái:thế ra với người đàn ông chỉ yêu cầu ở người vợ thật đơn giản em cứ nghĩ nó phải có cái gì đó hơn nữa chứ?

Người đàn ông đích thực :chỉ cần đơn giản vậy thui
hơn thì là quá may mắn!


Đó chính là những mong ước cũng rất đỗi bình thường của người đàn ông đối với người vợ yêu quý của mình sau khi nghe những lời đó thay mặt họ em xin được gởi những lời tâm sự này đến tất cả những người vợ những người đang và sẽ làm vợ trong tương lai.


* *


Ngày tám tháng ba em ạ!
Món quà cho em là lời anh nhắn nhủ
Cuộc sống hôm nay tuy  chưa đầy đủ
Nhưng chúng mình cùng về bến bình yên

Anh vẫn biết em người vợ hiền
Người mẹ đảm đang của con mình... hai đứa
Thời gian qua đi tình yêu như nhúm lửa
Cần thổi vào bằng ngọn gió tin yêu



Anh chỉ mong em nho nhỏ thôi một điều
Em hãy là người tình người bạn người anh yêu thuở trước
Dẫu thời gian chẳng bao giờ giữ được
Tuổi xuân thì khi năm tháng qua đi


Anh chẳng muốn làm một đôi cánh thiên di
Lang thang mỗi lần giờ tan sở
Mái nhà thân yêu mà sao anh cứ ngỡ
Quán trọ đi về ... anh lữ khách dừng chân!

Biết bao lần... anh đau đáu tần ngần
Nhìn người ta! ước ao mình cũng thế
Em của anh ơi! anh biết em có thể
Nhóm ngọn lửa hồng sởi ấm những mùa đông

Mồng tám tháng ba
Anh chẳng có hoa hồng
Chỉ có tấm lòng dành cho em mãi mãi
Mấy lời thôi anh mong em nghĩ lại

Hãy làm người đàn bà đích thực của đời anh!

HN

More...

Quà 8/ 3

By Nguyễn Hạnh Ngân

                       
                    


Anh à! mồng tám tháng ba
Nhớ ngày hôm ý mua quà tặng em
Mùa này em chẳng măm kem
Cũng không có hứng nhận tem bảo hành

Chẳng hờn  giận  để làm lành
Thế nên chẳng phải mua cành hoa ly
Xe ga em đã có đi
Thế nên chẳng phải nghĩ gì đến xe

Hôm qua em ghé quán chè
Nghe người ta bảo mùa hè fon tăng
Fo ne hỏng đến là căng...Tongue out
Hay anh gởi tạm quà bằng... fone

He he

HN

More...

Vu vơ!

By Nguyễn Hạnh Ngân

                
Có một thời  em rất thích làm thơ
Nên mộng mơ trải dài theo ngày tháng
Vu vơ lắm nhìn mây trôi lãng đãng
Bình minh lên xa khuất nẻo chân mây


Những vần thơ em viết vội chiều nay
Lắng đọng mãi những điều vương mắt lá
Vần thơ gói những điều xa lạ quá
Tim bồi hồi trong giây phút bình yên


Một phút thôi vô tình dưới hàng hiên
Bâng khuâng lắm nghe chim chiều xây tổ
Tiếng gió vi vu gõ hoài sau cửa sổ
Nhớ một người xa lắm... một người dưng


Những câu thơ như tim cứ ngập ngừng
E ấp quá để lòng em bỏ ngỏ
Những vần thơ gói những điều  chưa tỏ
Những vần thơ vu vơ... nhớ vu vơ. !

HN

More...

Ngày không fone !

By Nguyễn Hạnh Ngân


                                  



Ngày không fone bỗng dài như thế kỷ
Trầm tư ngồi nghĩ chuyện... ngày xưa!
Nếu bầu trời chẳng có nắng có mưa
Mặt đất kia biết  đâu niềm khao khát
Để ước mong một cơn mưa ào ạt
Giữa mùa về  tháng năm....!

Nếu tận cùng nơi nào đó xa xăm
Không có fone chẳng có giờ lên nets
Bỗng dưng buồn ta lấy gì xả sstrets
Hay giận hờn làm nũng với người dưng!

Tiếng fone cho ai đó ngập ngừng
Lời yêu thương trìu mến!
Giả bộ trêu...eo ôi là sến
Fone hỏng rồi bất chợt thấy nôn nao...

Fone hỏng rồi giờ biết làm sao?
Ngồi đếm thời gian dần trôi qua từng khắc
Ơ kìa! hình như... có một người vừa nhắc
Hay gọi tên mình trong tiếng gió xôn xao...

Fon ne hỏng rồi... giờ em biết làm sao!!Tongue out


HN

More...

Nợ!

By Nguyễn Hạnh Ngân

mấy hôm tầm sư học đạo có chút thành quả đem khoe  với  anh hàng xóm & bà kon cô bác. Tongue out " thong manh" mà hơi chậm hỉu...phù... cuối cùng cũng bít làm mỗi tội xí wa  
Cảm ơn  anh nhiều! 


More...

Thành phố của em!

By Nguyễn Hạnh Ngân

           



Thành phố em chẳng tráng lệ đâu anh!
Chỉ những dòng sông bên cây cầu mới bắc
 nhỏ thôi nhưng tràn đầy hương sắc
 cánh phượng hồng níu giữ những bàn chân

Anh hãy về thăm dẫu chỉ một lần
Ngắm con tàu vươn mình nơi bến cảng
Sóng dập dìu nghiêng cánh Hải Âu chao
Những con đường mang tên cầu Đất cầu Rào
Với đường bao chạy dài lòng phố nhỏ

Anh hãy về thăm một lần thôi  cơn gió
Từ biển thổi vào trong khúc hát bình yên

Thành phố của em mang tên rất hiền
Thành phố của màu hoa phượng vỹ

Tiếng còi tàu thay những lời thủ thỉ
Nhắn yêu thương vọng lời biển ân cần


Hãy về đây anh nhé  chỉ một lần!

Anh sẽ thấy nụ cười em với phố

Anh hãy về cùng em nghe sóng vỗ

Biển mênh mang xanh ngát cuối chân trời

Bãi cát vàng chúng mình sẽ dạo chơi


Sóng xôn xao  như  trao lời muốn nói
Phố và em vẫn âm thầm nhắn hỏi
Anh có về?
về với phố và em...!




HN                         

More...