Tiễn em giữa chiều xuân




Tôi! người khách qua đường, tình cờ chứng kiến sự ra đi quá bất ngờ với em, chỉ trong giây lát, tai nạn sảy ra em đã lìa xa tất cả... ánh mắt em còn chưa hết nỗi kinh hoàng, sợ hãi... còn tôi, ám ánh bởi ánh mắt em trong giây phút lìa xa... nỗi đau như xé lòng của mẹ em ...đôi dòng  cầu chúc cho em bình an nơi xa ấy...!   

                         


Giữa mùa xuân sao em lại ra đi ?
Để lại tuổi thơ, để lời ru tha thiết
Tiếng mẹ la hời em nào hay, nào biết 
Mùa xuân ơi... có lẽ nào chia ly?

Tuổi đời em như nụ hoa vừa hé
Chỉ một lần thôi... em không còn gọi mẹ
Bờ môi em tắt ngấm những nụ cười
Mùa xuân bên thềm... chẳng còn nữa xanh tươi

Ánh mắt thơ ngây em chìm trong giấc ngủ
Biết nói gì? nói gì đây cho đủ...
Tôi đứng lặng nhìn ... em từ giã mùa xuân

Bờ môi em, ánh mắt cứ ngại ngần

Khoảng trời bên kia một mình em đơn lẻ
Thầm thì tiễn em một lời thôi rất nhẹ
Bóng em  xa dần chìm khuất giữa hoàng hôn...



HN
 


Bắt đền câu thơ

                             

Ta về gom nắng mùa đông
Bán đi cũng đủ kén chồng như ai
Ngặt vì sợ nỗi sớm mai
Trời kia thiếu Nắng ngày dài hắt hiu

Ta về gom ngọn gió chiều
Đổi trao cũng đủ lời yêu mặn nồng
Lỡ rồi... nơi ấy cánh đồng
Lấy đâu cơn gió phiêu bồng cỏ hoa?

Ta về gom áng mây xa
Thắt nơ , buộc chỉ  làm quà...gửi đi
Lo lòng mỏi cánh Thiên Di
Vắng mây rồi biết tới khi nào về

Thôi đành! nhặt bóng trăng thề
Đan tay ủ ấm vỗ về giấc mơ
Ừ!  ta quay lại tìm thơ...
Bắt đền con chữ bây giờ ...hư hao!


HN


Nỗi nhớ gọi tên em

                             Chúc các anh chị và các bạn một giáng sinh an lành & hạnh phúc  

                 

Nếu một ngày em không về với biển
Sóng có giận hờn...Biển còn nhắc tên em?
Cánh hải âu có còn không bên biển
Bãi cát vàng còn lưu dấu chân em?


Nếu một ngày...một ngày không trở lại
Biển còn không giữ lời hát năm xưa?
Lòng biển sâu còn âm thầm sóng vỗ
Để biển bờ ôm nỗi nhớ chia xa!


Nếu một ngày em không còn về nữa...
Trên cát vàng...ai đếm bước sóng đi?
Và con sóng có buồn nỗi chia ly
Mà thét gầm mang nỗi niềm biển cả


Dấu chân xưa bây giờ thành xa lạ
Con Dã Tràng xe mãi khoảng hư vô
Và con sóng, con sóng mãi cứ xô
Đuổi tìm nhau suốt đời em có biết


Và lời yêu... suốt một đời anh viết
Trái tim mình nỗi nhớ gọi tên em!

HN


Bỗng dưng...xì sstrets!

                                   
Hôm nay thư bảy, máu chảy zìa tim thế mà bỗng dưng thấy xì sstrets quá đi mất@ không có lý do? có lẽ là chỉ có nguyên do mà thôi. ..            

Bỗng dưng hôm nay mình ước sao bà tiên hiện ra gõ cây đũa thần một cái mình biến thành con Trai ...đúng rùi thành con trai sẽ thoải mái hơn  nhiều  thứ mà mình không làm được.

Bỗng dưng thấy càng ngày càng xì sstrets một đống thế này thì chết mất thôi ...xã hội công bằng & bình đẳng thế mà mình vẫn bị quản giáo như sống ở giữa thế kỷ 18 thế này không xì sstrets thì cũng thân kinh lung linh thoai...

Hôm qua, hôm nay và cả ngày mai... nữa...!

Bỗng dưng thành con zai trước tiên mình sẽ cắt quả đầu như thần tượng bóng đá Becks, rồi phóng xe ào ào từ ngoài đường phi thẳng vào  nhà như ông anh  mà không bị mắng...con gái mà ngổ ngáo như đàn ông.

Làm con trai... mình sẽ đi uống bia, nhậu với bạn bất tử lúc nào trước hay sau 10 h đêm mà không phải nghe giáo huấn " con gái không được đi chơi tối ...bạn  bè không được tụ tập"

Làm con trai ... mình sẽ tự do đi chơi với bạn bè ở đâu đó có thể không về nhà chỉ nhắn qua fone một câu " con đi chơi với bạn mai mới về nhà"

Làm con trai ... mình sẽ mặc bộ đồ nào mình thích, bất tử là mùa đông hay mùa hè... vận quần cộc và ... ở trần ... sẽ không ai còn nói là sexy  Tongue out ( bất công wa"!

Làm con trai mỗi lần ở nhà ngoại mình có thể trèo cây, có thể bắt nạt tên hàng xóm kế bên hàng xóm của hàng xóm mà không bị chê là con gái mà  đành hanh!

Làm con trai... mình sẽ bật máy DT cả ngày cho con gái tốn $ thẻ chơi ... mà không bị chê là chảnh ... vì không bắt máy...bất kể là bữa ăn hay hội họp ngoài trời.

Làm con trai mình sẽ ngó ngang liếc dọc hay đá lông nheo với bất cứ cô gái nào xinh xinh... mà chả ai dám gọi là  lẳng lơ...

Làm con trai mình sẽ thử đi hoang một lần  vào mùa hè hay mùa đông, để biết nhân tình thế thái quanh ta như thế nào..
.

Làm con trai...ôi! quá nhiều thứ để mà mơ ước!

Bỗng dưng xì sstrets và Bỗng dưng ngồi ước! Ước gì mình là con trai  dù chỉ một lần...



HN               


Nơi ấy những ngày xưa!

                                      
Đã lâu rôì tôi chưa về thăm nơi ấy, tìm lại những ký ức kỷ niệm ngày  xưa... ngày bé thơ với những cánh hoa xoan tím vương trên tóc, với hương vị đông quê cùng những lời ru xa xăm của  Ngoại từ đâu đó trong mơ.

Sau một chặng đường dài giã từ cái ồn ào nơi phố thị, cuối cùng mái tóc tôi cũng được tự do đùa nghịch cùng cơn gió. Gió và nắng nơi đây cũng vậy, thật đặc biệt bởi không khí trong lành, bình minh trải dài trên cánh đồng xanh ngút ngát, trên những triền đồi thoai thoải chập trùng hàng thông reo.

Tôi vui mừng hít hà khoảng trời xanh ấy với một nỗi niềm buâng khuâng khó tả. Con đường chạy dài theo triền sông, nơi đây của mười mấy năm về trước... một con bé hàng ngày lũn cũn chạy theo chân Cậu nhặt tôm cá dưới bóng hàng phi lao, thỉnh thoảng lại reo nên  những tiếng vui mừng quá đỗi khi Cậu nó mang lên bờ  những con tôm cá với hình thu kỳ dị...

Đây cánh đồi ngày xưa bàn chân bé xíu rong ruổi với tiếng cười hồn nhiên trong mỗi chiều đông nhặt từng lát sắn khô, phía bên kia hoàng hôn đỏ ối cuối chân trời.

Góc chợ đầu làng đâu đây vẫn tiếng hỏi, câu chào ngọt ngào ấm áp tình quê hương, những bàn tay chai sần xoa xoa âu yếm trên mái đầu tóc tơ mềm mại...vỉ bánh nướng vẫn còn đây... mà hình bóng Ngoại đã xa vời...!

Bàn chân tôi giờ đây đã khác xưa? hay cảnh vật đổi thay? khi tôi tìm về nơi ấy...một nỗi niềm miên man khó tả.


Vẫn theo chân bác như ngày nào... nhưng giờ đây chẳng là cô bé ngày xưa, mà bác phải dắt tay... với những câu chào và cái xoa đầu nữa.
Đi bên bác những ánh mắt tò mò ngước nhìn nhiều hơn sau cái gật đầu chào... tôi tự hỏi mình đã đổi thay? hay cuộc sống làm mình trở nên thờ ơ với nó...!

Phiên chợ vẫn đông vui náo nhiệt, hàng nông sản vẫn thế, đám hàng quà vẫn chào nhau í ới, bên kia sạp vải vẫn những cô gái tíu tít bên nhau... bất chợt tôi đưa mắt kiếm tìm ... Ngoại ở đâu trong số đông vui ấy...? bàn tay xương xương vẫn nắm tay nó như ngày nào cùng câu nói quen thuộc " đừng rời tay Ngoại không đi lạc nghe con" ... Ngoại đã buông tay con ra đó thôi...Ngoại sai lời hứa để bàn chân con giờ đây đi lạc, lạc vào ký ức ngày xưa...chớp mi ngăn giọt nước mắt chực rơi, nó theo chân bác xà vào hàng rau xanh.

Rau ở chợ nhà ngon quá! mơn mởn từng cọng rau tươi rói vẫn còn đẫm giọt sương mai. Ngó từng gánh hàng rau, tôi lựa mỗi gánh vài thứ mà đầy một làn rau, vẫn còn luyến tiếc, tôi nhờ bác bán hàng gửi về trước giúp mình sau khi mua trọn cả thúng rau mà bác  nói dạy từ 5h sáng để hái với giá 15 ngàn đồng.

" Con nhóc này! lạc bác nãy giờ để mua rau à? thôi  mai rảnh bác cho ra đồng mà hái, rau cải mùa này nhiều lắm"

Bác tôi bỗng hớt hải can ngăn khi tôi đề nghị mua cả thúng rau xanh, bởi nó hấp dẫn quá... vả lại nhìn ánh mắt mong đợi của bác bán rau nãy giờ khi nó hỏi mua...thấy từ chối không đành, quay sang bác bảo nhỏ " con nỡ mua rồi bác ạ!"

Sau câu hứa được theo ra đồng của bác, làm nó ráng chờ đợi đến ngày hôm sau để được ra đồng hái cải, mùa này hoa cải cũng đã trổ bông vàng rực rỡ. Bữa trên đuờng về tôi đã nhìn thấy bên triền sông những bông hoa cải vào mùa cùng những khu vườn ươm đào còn ngậm nụ chờ xuân cũng đã e ấp nhu nhú màu trong những cành khẳng khiu mà chứa đầy sức xuân.

Sáng hôm sau tôi dạy thật sớm, có lẽ vì lạ nhà hay vì cái tâm trạng háo hức lẫn buâng khuâng. Trời còn mù sương, cái lạnh còn níu chân người trong những tấm mền ấm áp, tôi nhón chân khoác áo đi ra ngoài vườn. Gió xao xác trên tán lá, lá vàng rơi đầy vườn ... chỉ vắng tiếng chổi khua mỗi bình minh của Ngoại.

Tôi kiếm cây chổi tre khua lá gom vào như Ngoại vẫn làm ngày xưa...gốc táo già nhiều hơn tuổi tôi vẫn sai trĩu cành mà rủ xuống buồn hiu hắt, đây khóm hoa nhài vẫn ngát hương thơm... tất cả vẫn thế chỉ thiếu bàn tay của Ngoại. Tiếng bác gọi làm tôi giật mình khi miên man trôi theo dòng kỷ niệm.

Theo chân bác, tôi với chiếc máy chụp hình rồi thả bộ dọc theo cánh đồng dài thật dài khiến đôi chân mỏi nhừ, mặt đỏ bừng trong cái lạnh se sẽ buổi sớm mai, bác đứng lại chờ tôi trong nụ cười độ lượng.

Cuối cùng khoảng ruộng trồng rau cải đầy hoa xen lẫn cây hành, tỏi của bác cũng hiện ra trước mắt tôi. Quên cả mệt, tôi bấm vội vàng mấy tấm hình hoa cải... đẹp quá!
Màu vàng rực rỡ xen lẫn màu xanh ngút ngát ấy như một bức tranh hoàn mỹ... sau mỗi lần cơn gió đi qua sắc màu ấy như trôi, trôi đi thành một làn sóng lan xa, xa típ tắp tầm mắt nhìn đọng lại một khung trời bình yên.

Sau khi bấm chán chê, tôi bỏ máy, bỏ giày xà xuống những luống cải còn đọng sương mai với màu vàng rực rỡ trong tia nắng bình minh.

Đẹp quá! bình yên quá! tôi thì thầm tự nhủ  khi  ngắt từng chùm hoa cải  trên tay mặc những ánh mắt lạ lẫm của người đi qua.

Đang ngắt hoa cải, tôi bỗng thấy nhói trong tay như có vật gi đó đang bị tay tôi nắm giữ, khe khẽ mở ra,  tôi reo lên với bác

bác ơi con bắt được chú cào cào nhỏ rồi!"

Bác nhìn tôi cười  trìu mến... thì ra mùa  lạnh, những chú cào cào thường trú mình trong tán lá nên mọi người thường bắt về  rang muối, món đó tôi chẳng lạ lắm ... tuy nhiên lại chưa ăn bao giờ.  Ngày bé tôi thường cùng Cậu trải chiếu ở trên đê rồi đốt lửa  dụ khị con cào cào nhảy vô chiếu và bắt... tôi thích trò đó lắm lắm nên thường rủ Cậu đi, có hôm hai Cậu cháu bắt được cả  một chai to thật to mang về.
 

Lò dò bắt cào cào một lúc, mà thời gian trôi lúc nào không hay, mặt trời đã đứng bóng, tôi cùng bác gom cải về nhà. Hoa cải vương trên tóc, trên áo tôi như thuở ngày nào... đã lâu thật lâu rồi, tôi mới lại được hòa mình vào màu hoa ấy, hương vị ấy của quê nhà, để tìm lại một chút gì đó của ngày xưa...

Mai rồi tôi lại rời xa ... tạm biệt nhé! những con đường làng quanh co, những triền đồi  xanh ngát, những luống cải vàng cùng lời ru của Ngoại, mai này tất cả  làm hành trang cho cho những chặng đường tiếp theo.

Tương lai của mình bắt đầu nhé! từ những ngày xưa...!

HN                                 


Mùa xuân theo em về ( Re Mix)

Mùa xuân theo em về Ý thơ : Nguyễn Hạnh Ngân Nhạc : Hoàng My & Nguyễn Quang Nhàn

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA


Mùa xuân theo em về

Mùa xuân theo em về Sáng tác : NS Hoàng My & Nguyễn Quang Nhàn Ý thơ : Nguyễn Hạnh Ngân Phối âm : NS Huy Tiến Trình bày : Ca sĩ Vân Anh

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA
cs sĩ Vân Anh


Rao bán lá vàng

                                    



Ai mua! tôi bán lá vàng

Lá tôi gom lại bên đàng chiều qua

Mùa về thêm chiếc lá đa

Chừng như đã đủ để mà bán mua


Còn không? một tiếng vui đùa

        Sương giăng mắc lối giữa mùa gió lên

Lá rơi  còn nhớ hay quên

Cây khô hứng những chuân chuyên  một đời


Ai mua? trả giá một lời                        

Để tôi tiễn lá cuối trời rưng rưng

Tròn môi rao tiếng ngập ngừng

Nhắn người mua lá 
xin đừng...
(làm)  lá đau!

HN


Món canh tình yêu!

                      

Mỗi chúng ta đều có một gia đình bình yên để tìm về trong vòng tay yêu thương và bao dung của Cha Mẹ dẫu có đi khắp bốn phương trời. Nơi đâu có Ba Mẹ, nơi ấy là quê hương.

Tôi cũng như bao người, có một gia đình với những người thân yêu, Mẹ và Cha là hai người cho tôi thần tượng và yêu quý. Mẹ là người nghiêm khắc và chu đáo, nên mấy Ba con tôi đôi khi chỉ có nước về nhì với Mẹ mỗi lần làm sai một điều gì đó. 
Những lần ghé thăm tôi, nhỏ bạn lại lai dai điệp khúc " Ba Mẹ mi tuyệt thật!" tôi không hiểu từ tuyệt thật của nhỏ khi nói về Ba, Mẹ nhiều lắm, nhưng trong tôi luôn tự hào vì mình có một gia đình như thế.

Ba Mẹ tôi chưa khi nào to tiếng mỗi lần  hờn hay giận dỗi điều gì trước mặt các con, còn sau lưng chúng tôi chắc hẳn cũng có giông bão bởi cuộc sống gia đình mà tôi không biết.

Chiều nay trên bàn ăn xuất hiện món canh lạ, mà hình như lâu lắm rồi tôi mới thấy Mẹ nấu, vì tôi thường ngày là đầu bếp chính trong nhà.
Món canh được dọn ra trong chiếc tô khói tỏa nghi ngút rất hấp dẫn giữa tiết trời se lạnh mùa đông, nên tôi lanh chanh nếm thử ... và nhăn mặt cố nuốt... một chút hương vị lạ, món canh của Mẹ!
.

Mẹ! mẹ nấu canh gì mà khó ăn thế? thơm vậy mà sao đắng quá vậy? tôi ngước mắt rồi hỏi Mẹ!
Mẹ cười nhìn Ba rồi nói " món canh này gọi là canh hòa giải con ạ!" tuy đắng nhưng mà sau đó sẽ thấy ngọt.

Oh! tên món canh lạ quá! canh hòa giải" món canh của mẹ tôi có một chút hương vị của thuốc bắc, một chút rau đắng, một chút sườn heo, một chút...chút của tình yêu, một chút của những hờn mát thường ngày... có lẽ là thế...!

Nhìn mẹ xoay tô canh còn nóng đến trước mặt Ba, tôi lại lanh chanh nhất nhà nháy mắt với ông anh và cười tủm giả bộ quay đi khi thấy Ba với muôi canh đầu tiên đưa lên miệng khen ngon.

Quả thực món canh hòa giải của Mẹ có tác dụng nhanh chóng khiến cho Ba tôi luôn miệng kể chuyện ...ngày xưa, còn Mẹ thi thoảng lại ngấm nguýt đỏ mặt vì ngượng.
 

Món canh hòa giải của Mẹ thật độc đáo mà linh nghiệm, nó gắn kết tình yêu giữa hai người như một sợi dây vô hình mà chứa đầy những yêu thương.

Tôi tự nhủ, nếu như trên đời này mọi người luôn dùng và nấu cho nhau ăn món canh hòa giải, chắc cuộc sống này sẽ trở lên đẹp hơn biết bao nhiêu... không còn sự hận thù, không còn những nghi kỵ giữa con người với con người.

Tiếc thay... đó chỉ là món canh của Mẹ, riêng Mẹ mà thôi, và một ngày nào đó..., một khi nào đó... tôi cũng sẽ nấu món canh hòa giải ấy cho một người... để món canh dẫu đắng vẫn dành riêng cho nhau là sự ngọt ngào cảm nhận từ sâu thẳm vị đắng ấy trong tình yêu.

Món canh của Mẹ! món canh tình yêu!


HN


Chiêm Bao



Ước gì làm một bà già
Hàng ngày hai buổi quét nhà mần thơ
Thế rồi bỏ hết vu vơ
Vào trong xa thẳm ước mơ tháng ngày


Ước gì sự thật hôm nay
Tỉnh dậy ta thấy thân này tám mươi
Móm mém soi gương ta cười
Liệu rằng bên ấy có người nhận ra...?


Ước gì bà lão là ta
Vây quanh đàn cháu nghe già ngâm thơ
Để rồi nhớ chút mộng mơ
Lim dim ánh mắt lơ đờ ... ngày xưa!


Ước gì sau một cơn mưa
Tỉnh dậy ta thấy mình vừa chiêm bao
Nhẹ nhàng  chẳng  chút hư hao...
Bình yên ta sống ( đên) ngày nào ... tám mươi!

                                   

              HN


Trốn - Tìm Tình Yêu!

                                           


Em trốn tìm trong hạt nắng lung linh
Mặc anh tìm bao tháng ngày chẳng thấy
Tình yêu mà... đôi khi là như vậy
Cứ trốn hoài... để tìm mãi không ra

Em trốn mình trong hương sắc cỏ hoa
Nhỏ nhoi lắm anh nào đâu có biết
Sao anh không tìm trong câu thơ em viết?
Để chúng mình lạc mãi giữa giữa nhân gian

Em trốn mình trong triệu giọt sương tan
Giữa bình minh ủ nắng vàng tha thiết
Chưa tìm ra nhau, nhưng một điều em biết
Anh vẫn đợi mà... em! với một vòng tay

Em trốn mình trong ánh mắt đắm say
Bất chợt em!  bỗng thấy mình bé nhỏ
Anh tìm ra em giữa bạt ngàn hoa cỏ
Mà ngát hương  - em một đóa xuân thì

Tìm ra nhau chúng mình... hãy yêu đi!
Tình yêu kia chẳng bao giờ có tuổi
Em tạ từ  bao tháng ngày rong ruổi
Anh bỏ sau lưng vết bụi  những con đường

Tìm ra nhau... anh hãy nói lời thương!


HN


Sinh nhật mùa đông

                   

     

Mẹ sinh con gái vào mùa đông
Lo con mình thiếu nắng hồng che chở
Nên với con Mẹ luôn nhắc nhở
Làm người, con hãy giữ một chữ tâm



Ngày xưa còn bé mới biết đi, biết cầm
Mẹ dắt con vòng tay trước những người tàn tật
Mẹ muốn dạy con biết đứng lên và trân quý những gì đã mất
Để vững vàng khi ta có khối óc, bàn tay
                                                

Con thành người và khôn lớn hôm nay
Có công Mẹ, Cha bao tháng ngày nuôi dưỡng
Cho con tính dịu hiền ... thêm một chút ương bướng
Của Mẹ, của Cha và của cả Ông Bà


Mẹ cho con đôi mắt biếc và nụ cười nở hoa
Để mùa đông Nắng òa lên rạng rỡ
Cha cho con tri thức hàng ngày trên trang vở
Để vào đời con biết đọc chữ nhân

                       

Sinh nhật con nắng vẫn hồng trước sân
Chẳng bao giờ là mùa đông lạnh giá
Cha, Mẹ yêu ơi! nếu mai này con có đi muôn ngả
Vẫn nhớ về nơi ấy một vòng tay

                                           
 Sinh nhật con mùa đông năm nay
Vẫn có nến hồng, và những lời ước nguyện
Nắng vẫn nồng nàn ấm áp giữa mùa đông!
Mẹ chẳng còn lo thiếu nắng nữa phải không...?!



SN 15/11
HN


Chút cảm nhận tặng chị Thu Hà Nội nhân ngày sinh nhật mùa đông


Chút cảm nhận tặng chị Thu Hà Nội  nhân ngày sinh nhật. Chúc chị luôn vui vẻ và hạnh phúc!




Tôi làm quen với những vần thơ trước khi biết chị, ấn tượng đầu tiên trong tôi là hình ảnh những vần thơ viết về Hà Nội với một nỗi niềm da diết, cứ đau đáu khôn nguôi trong tâm hồn thơ dịu dàng như chính con người chị.

Người Hà Nội

Có khi nào trong ta tự hỏi
Nơi sinh ra được chọn bao giờ ?
Từ khi trái tim biết nói thành lời
Đôi uyên ương đã chung lời hẹn ước.


Giữa chốn đô thành trở nên nhỏ dại
Từ giã ra đi không chút bồi hồi
Quên thời gian cứ lặng lẽ trôi
Để hôm nay xót xa quay về quên lối.

Nỗi trăn trở, nhớ thương quê hương và kỷ niệm như một món nợ tâm hồn để bật thốt lên những câu thơ như chứa cả nỗi niềm.

Mắc nợ Người Tình Trăm Năm Hà Nội
Lại hẹn kiếp sau khi được quay về ./.

Hà Nội là niềm cảm hứng với rất nhiều thi sĩ với những cảm nhận, và cảm xúc khác nhau. Nhưng ở chị  Hà Nội là tất cả , là tâm hồn, là ấu thơ...là tình yêu, là hành trang cho chị  trên con đường đời.

Con bước đi trên phố mùa Đông
Xốn xang những chiều trở gió
Tiếng gió thì thầm hay tiếng mẹ ru em...thuở nhỏ .
Hà Nội trở về trong kí ức tuổi thơ.


Nên dường như chị dồn cả yêu thương cho Hà Nội thẫm đẫm từng trang thơ, nguyên vẹn một tình yêu nghiêng hết
về nơi đó Hà Nội - anh!

Em vẫn nhớ Hà Nội - anh
Niềm ký ức của thời trai trẻ
Lối xưa - vườn xưa rì rầm khe khẽ
Vẫn hát lời da diết nhớ thương ./.


Hà Nội  nơi ấy trong chị vẫn vẹn nguyên như ngày nào, lung linh lắm trong những giấc mơ. Có hình anh  cùng những kỷ niệm một thời  thơ dại, tuổi học trò với hai bím tóc đong đưa, với tiếng cừoi khích khích bỏ trong ngăn cặp chiếc lá bàng cuối thu.

Hà nội anh! vẫn lặng lẽ trong mơ .

Em lặng lẽ tìm chùm hoa bóng nước
Tím thuỷ chung - mơ ước tuổi dại khờ
Hà nội anh, vẫn lặng lẽ trong mơ
Để hồn em tan vào hoa bóng nước.
________

Đã lâu rồi chưa được nghe anh nói
Tiếng ấm vang tiền kiếp Hà Nội ơi
Em đi tìm âm thanh trong tiếng gió chơi vơi
Giờ bắt gặp nao lòng em thương nhớ.


Đến với thơ chị, ta như lạc bước giữa những yêu thương huyền diệu của Hà Nội mùa thu. Mùa thu trong thơ chị bao giờ cũng đẹp, nét đẹp của mùa thu cũng như chị, nhẹ nhàng lắm thanh khiết lắm !! nó không ồn ào sôi động trong ngôn từ mà đằm thắm, e ấp trong mỗi hình ảnh thu mang lại một sắc thái rất riêng mà mang mác một nỗi buồn, nỗi buồn không thể gọi tên.

"Sỏi dưới chân cựa mình
Nhức nhối lời giã biệt
Tự bao giờ không biết
Ta chia tay mùa thu

Để từ đó đến giờ
Khát khao mùa thu đến
Hà Nội chiều yêu mến
Ký ức ngủ trong ta.
___________
Mùa thu

Tại mùa thu tinh khiết
Nên ánh trăng sáng ngời
Tại Hà Nội tha thiết
Nên mẹ sinh ra tôi

Ừ chúng ta thành đôi
Để cho mùa thu đẹp
Cho lời ca lên ngôi
Sáng lên từng khuôn mặt.

thuhanoi,8/12/2005
________

Thu Hà Nội chiều vàng lá đổ

Là thu đấy, chiều vàng lá đổ
Nhấp nhô mái phố - lặng lẽ rêu phong
Chiếc cầu thang gỗ nâng gót vào phòng
Mở toang cánh cửa lòng - đón lá !

Gió quất vào tay, gió lay nghiêng ngả
Mơn trớn quanh chỗ em ngồi
Cuốn sổ nhật ký thảng thốt bồi hồi
Nhặt chiếc lá ép thành nỗi nhớ .

*________
Đường trưa rải sỏi dưới chân người
Bồn chồn nghe nắng thu rơi
Vườn thu vẫn dịu dàng hoa cúc
Lâng lâng lòng bỗng thấy chơi vơi.


Hà  Nội yêu là thế, nhớ là thế nhưng lại  bao dung biết bao với một tấm lòng, một lời nhắn nhủ đầy thân thương " giữ riêng cho mình bạn nhé!"

Hà Nội yêu thương không chỉ riêng tôi
Người hãy giữ cho riêng mình nữa nhé./.

Thơ là tâm hồn, là cảm xúc ... thơ chị là như thế, cứ nhẹ nhàng len lỏi từng cảm xúc góp nhặt để hòa quyện trong những câu thơ sâu lắng  dành cho Hà Nội. 
Mỗi con phố, mỗi hàng cây đều  khắc tên nỗi nhớ, chút tình gửi trao.

Giữ dùm ta nhé! Mùa Đông

Giữ dùm nhé, một góc phố thân yêu
Giữ dùm nhé, một bóng dáng liêu xiêu
Ta vụn vỡ trong chiều đông Hà Nội
Để sớm mai này thương nhớ thật nhiều

Và như thế xin giữ dùm ta nhé
Nhánh hồng nhung đọng sương sớm Ngọc Hà
Bên quán cóc viên kẹo vừng ngọt lịm
Thuở thiếu thời ta đã vội đi xa ...

*
Xòe bàn tay năm ngón
Năm cửa ô ngóng chờ
Một ngày và mãi mãi
Hà Nội bước vào thơ.

thuhanoi

Để nói về thơ chị chắc còn rất nhiều điều mà ta không thể lột tả hết bởi trong thơ chị, luôn  ẩn chứa những nỗi niềm mà ta rất khó diễn tả thành lời. Thơ chị nhiều cảm xúc và đặc biệt là về Hà Nội, là người có một tấm lòng yêu, yêu đến độ ấy mới có nhiều cảm xúc về Hà Nội đến thế... ở đâu, câu thơ nào cũng thế, Hà Nội đẹp lắm trong từng ký ức, trong từng vần thơ theo chị đi suốt những chặng đường để một ngày chị dừng chân web Người Hà Nội gửi trọn niềm đam mê và yêu thương cho nơi ấy.
 



 Lần đầu tiên quen chị, cũng là lần đầu tôi biết thế nào là cảm giác bình an, bởi ở bên chị luôn có sự quan tâm, che chở ... dẫu tâm  hồn  chị cũng mong manh lắm!! nhưng chị luôn mở rộng vòng tay với mọi người, với thơ.

Có một lần em đã từng nói đôi khi ta làm thơ chỉ để cho riêng mình,  để một lúc nào đó tự mình lại níu vào vần thơ. Níu vào vần thơ để đứng lên vững vàng hơn, để lấy lại niềm đam mê, hay tình yêu thương từ chính những vần thơ. 

Ngày sinh nhật chị, chẳng có gì làm quà tặng, chút cảm nhận và lòng yêu mến, em xin gửi đến chị một lời chúc bình an. Chúc chị sinh nhật tuổi mới với nhiều niềm vui, sớm bớt công việc để trở lại với những vần thơ chị nhé!

HN


Tạ lỗi bởi cơn mưa"!




Bầu trời lúc giao mùa hình như đỏng đảnh hơn, mưa nắng thất thường. Những  đám mây xanh mùa thu nhường như đã di cư cùng cánh thiên di về một nơi nào đó xa... xa lắm, nhường chỗ cho những vầng mây xám giăng mành xà xuống gần, thật gần che kín bầu trời mùa đông.
 
Mưa bắt đầu rơi... từng hạt, từng hạt rồi trút nhanh hơn trong cái lạnh se sẽ lúc giao mùa. Nó vội vàng xách túi rác chạy ra đầu ngõ nơi gom rác hàng  ngày, vừa chạy vừa lấy bàn tay che đầu tránh những giọt mưa đang bắt đầu  loang rộng trên phố.
 

Liệng bịch rác vào góc, nó bất chợt khựng lại khi nhìn thấy  một bà cụ già đang lom khom bới bới, nhặt nhặt bên đống rác gần đó mặc những hạt mưa bắt đầu rơi nhanh. Nó lên tiếng  nhắc bà cụ " bà ơi mưa to rồi đấy!  bà về  về trú mưa đi ko ướt hết đấy!"

Nó nhắc lại khá to nên bà cụ ngẩng đầu nhìn nó cười rồi lại tếp tục công việc của mình như không để ý gì đến những giọt mưa, Nó ngần ngừ rồi quay đầu chạy về nhà. Vừa  giũ mưa trên mái tóc, Nó vừa nghĩ  tới bà cụ vẫn cặm cụi bên đống rác ngoài kia...

Mưa vẫn ngày một rơi nhanh, cái lạnh bắt đầu ngấm vào người  trong làn  áo mỏng bởi những hạt mưa khiến Nó rùng mình  toan quay vào thay đồ.

Hình ảnh bà cụ và màn mưa bên ngoài khung cửa khiến nó chững lại, rồi chạy nhanh vào ngăn bếp, mắt ngó ngang dọc kiếm những đồ gì đó. ...Ngăn bếp tuyệt nhiên chẳng có gì có thể nhặt đi... nó thở dài ngẫm nghĩ rồi nhanh tay trút số dầu ăn trong can vào chiếc tô rồi nhặt thêm mấy thứ đội mưa chạy ào ra ngoài phố.

Bên đống rác bà cụ vẫn miệt mài với công việc của mình  như thể mọi thứ xung quanh không có gì vướng bận tới bà.

Nó chạy lại dúi vào tay bà cụ mấy món đồ vừa gom được rồi bảo bà nên  trở về tránh cơn mưa. Bà cụ ngừng tay  đưa mắt nhìn nó lạ lẫm rồi lại cười, cuối cùng bà ú ớ nói với Nó bằng những  câu  như đứa trẻ tập nói.

Nó ngậm ngùi nhìn khuôn mặt già nua khắc khổ ướt đẫm bởi mưa trong bộ đồ mỏng manh, cái nón lá  sờn rách không đủ ngăn những giọt mưa đang  ngày một rơi nhanh.
 
Nó ước gì mình có thể hiểu, có thể nói bằng ngôn ngữ của những người câm để nói với bà một đôi câu... nhưng  rồi Nó  đành bất lực trở lại nhà với chiếc dù nhỏ đang xoắn sũng nước mưa...

Trở vào nhà trong chiếc chăn choàng ấm áp, nó đứng bên cửa sổ nhìn màn mưa trắng ngoài ngõ  bằng một cái nhìn khác với mưa. Mưa có lỗi hay con người có lỗi ... có lẽ chỉ là lỗi bởi nó chót yêu, yêu những cơn mưa ... mà không biết một điều quanh Nó có biết bao con người đang phải dầm mưa để mưu sinh...? cuộc sống  đâu chỉ đẹp như lúc Nó ngồi mơ màng gõ những vần thơ... hay cuộn tròn trong tấm mền ấp áp  với  tiếng nhạc  và cơn mưa
.

Chuẩn bi bữa cơm chiều, Mẹ nhìn  sốdầu ăn đầy ăm ắp trong chiếc tô ngạc nhiên hỏi Nó " can dầu đâu mà con dùng lắm dầu thế này cho bữa ăn? 
Nó lúng túng rồi đành nói thật là đã chót gom hết chai lọ trong bếp đem cho ...

Mẹ không nói gì chỉ bảo "  con thấy chạnh lòng ... sao không cho bà cụ ít tiền mà lấy mấy thứ đó làm gì?  Nhưng bà cụ đi nhặt rác chứ có đi xin đâu Mẹ? lỡ con cho bà í  tự ái thì sao ạ...? Mẹ nhìn Nó rồi chép miệng " số con rồi khổ thôi ... !

Số, hay gì đó Nó không biết, nhưng ít ra Nó đã có một cái gì đó dù rất nhỏ bé giúp cho bà cụ  thay một lời " tạ lỗi bởi cơn mưa"!

HN


Lời yêu trên cát

                                        
Chỉ tại anh viết lời yêu trên cát
Nên một chiều sóng cuốn lòng biển sâu
Lời yêu mong manh trên ngọn sóng bạc đầu
Làm sao giữ chờ ngày em trở lại

Anh viết rồi sóng cuốn trôi xa mãi
Em trở về chỉ còn dấu chân xưa
Hàng phi lao ngả bóng tròn đong đưa
Con Dã Tràng xe hoài câu thương nhớ
  
                

Anh viết làm chi để câu thơ dang dở
Trên cát vàng sóng xóa mất còn đâu...!
Anh viết làm chi lời ước hẹn tình đầu
Để lời yêu chìm sâu lòng biển cả

Chút tình thân sao anh đành ngã giá?
Để lời yêu đóa đẫm nỗi mong chờ
Anh viết làm chi một nửa vần thơ
Em tìm về ghép nửa vần trên cát
                                                  

Chỉ còn đây mênh mang lời biển hát
Sóng dẫu bạc đầu nào dễ hiểu Tình Yêu.



HN                
                                                      


Thời gian là gì?

Thời gian là gì?                    
Khi hoàng hôn
 chở ngày về hối hả
Chỉ mình em đứng lại, nhìn đường về muôn ngả
Bàn chân côi...
 em biết chọn đường nào?

Thời gian ước gì
 chỉ là giấc chiêm bao!
Tỉnh dạy rồi em thấy mình nhỏ bé
Đêm cựa mình tiếng thở dài thật khẽ
Với hư vô ôm khoảng lặng vào lòng

Thời gian là gì?
có ai đợi ai mong...!
Để bốn mùa em hong từng sợi nắng
Con dế buồn  đêm trắng
 hát tình ca!


Thời gian là gì?
  Chở năm tháng đi  xa
Em ngây thơ tin mùa xuân mãi mãi
Nào đâu hay  đông đang về hớt hải
Nhặt lá rơi em đếm tuổi
 đợi mùa.!  

HN


Những cuộc gọi nhầm



Trong cuộc sống nhiều khi có những sự lầm lẫn một cách tình cờ  nhưng đôi khi cũng  đem lại cho ta một chút ngạc nhiên là một sư thú vị bất ngờ, là niềm vui nho nhỏ trong chính cái sự lầm lẫn ấy : Gọi nhầm số ĐT

Cái sự nhầm số ấy diễn  ra với chúng ta như cơm bữa... cũng đúng thôi bởi con số hay có sự trùng lặp trong 1 phần nào đó nên  gọi lầm điện thoại nhiều hơn cả. Tôi cũng đôi lúc gọi nhầm số  hay bị người ta gọi nhầm. Nhưng trong mỗi cuộc gọi nhầm ta có thể đánh giá được nét văn hóa giao tiếp của người đó  trong từng câu nói hay  cách xin lỗi nhẹ nhàng đủ để ta cảm thấy sự làm phiền chính đáng từ một người xa lạ.
 

Gia đình tôi có số máy bàn trùng với số cuối của một cơ quan quân đội nên thường xuyên chịu trận bởi những cuộc điện thoại nhầm 
" Gọi giúp tôi anh X... T ở bộ phận văn thư..." Xin lỗi anh nhầm số máy rồi ạ!  Cụp tiếng dập máy  khô khốc  kèm theo cái nhăn mặt của tôi đầy ấm ức. Tưởng đã yên ai dè vừa quay gót lại chuông reo "
alo phải số máy 03... đấy không? vâng ạ! anh cần gặp ai ạ? thế không phải đồn biên phòng 3... à? dạ anh lầm máy rồi đây là số máy nhà riêng mà... cụp lại  không một lời  giã biệt               
 
Chiều nay cũng vậy, đang lui cui với mấy con cá vừa mua về để trổ tài món canh chua thì chiếc di động rung lên tin tít, tôi vội vàng lau tay để nghe máy, chưa kịp  nói alo thì một giọng nói lạ hoắc liến thoắng réo bên tai, đến khi tôi kịp hiểu họ nói gì thì mới biết họ nhầm máy  bèn nói

" xin lỗi anh gọi nhầm máy rồi..." mới nghe tôi nói câu đó người lạ nhầm máy bèn văng tục và nói sao không nói sớm  là nhầm cho rồi ... "
Tôi
vừa bực bội vì bị phá ngang công việc vừa tức giận thái độ khiếm nhã vô văn hóa của người nhầm máy nọ nên nhấn nút tắt cái rẹt... cho chiếc di động nghỉ hưu  luôn cho rảnh nợ.

Nhưng  không phải cuộc gọi lầm nào cũng đem lại sự khó chịu cho ngừoi nhận, mà đôi khi có  những cuộc gọi khiến ta mỉm cười vui vui.

Một  cuộc gọi lầm cách đây hơn một năm làm tôi nhớ mãi vì nhờ có cuộc gọi lầm vào đêm giao thừa năm ấy mà chúng tôi thành bạn 88 đt cho đến bây giờ. Hôm ấy khi bày mâm cho mẹ cúng giao thừa xong, tôi tranh thủ dọn ít đồ cho xong thì  chiếc di động lại tin tít vang lên. Cũng vậy, tôi chưa kịp nói thì đã nhận được lời chúc từ một người lạ với những câu chúc tụng rất nồng nhiệt nhân dịp năm mới. Chờ cho người đó nói xong, tôi mới chúc lại anh ta và không quên kèm theo một câu "
Anh gọi nhầm máy nhưng những lời chúc của anh rất tuyệt, xin cảm ơn anh và  cũng kính chúc anh cùng gia đình một năm mới bình an, hạnh phúc.

Vừa nghe tôi nói xong, anh ta  phá lên cười rồi nói câu xin lỗi, tôi cũng cười theo. Một giao thừa vừa buồn cười vừa thú vị như thế đã để lại dư âm thật ấn tượng, vui với một niềm vui bất ngờ nho nhỏ là cái sự lầm như thế.

 Trong cuộc sống quanh mình mỗi lời nói, mỗi việc làm đều cho ta nhận biết được nền văn hóa ứng xử cũng như cách nhận thức văn hóa của mỗi người, mỗi nền giáo dục khác nhau. Dù ở đâu, trên phương diện gì  con người  ta vẫn rất cần những văn hóa giao tiếp cơ bản để khẳng định mình và  cái bản ngã riêng mình trong cuộc sống hôm nay.


HN


Quan tòa em!

Em chẳng thể làm một vị quan tòa tốt được đâu anh
Để phân minh một lần xét xử
Bởi nỗi mong manh cứ ẩn vào câu chữ
Có dối lòng chẳng thể chữ nghiêm minh


Em chẳng thể xét xử những lỗi ấy riêng mình
Bởi những điều tưởng chừng như nhỏ bé
Như chiếc lá thu rơi rất nhẹ
Mà gói nỗi niềm vàng chín cả mùa thu


Em vị quan tòa
Và trước anh bị cáo
Câu nói bình yên...nhưng trong lòng giông bão
Em chẳng thể nào...
xét xử một tình yêu


Em chẳng như xưa nhặt chút nắng cuối chiều
Bỏ đằng sau hoàng hôn màu ngọc bích
Tiếng chuông chùa bỗng ngân trong cô tịch
Em quan tòa ngồi xử trước lương tâm
Mà thấy lòng mình chùng xuống
Lặng câm!

HN                    


Biện hộ

Yêu dấu ơi!
Anh, một kẻ tội đồ
Xin tại ngoại để hầu tra xét xử.
Tình yêu sao cứ phiêu bồng ẩn ngữ
Trong dật dờ sương khói vốn mong manh.

Nếu mây hồng sớm biện hộ cho anh
Mùa xuân ấy má em hồng thêm nữa.
Gã trai quê vừa bước chân qua cửa
Mắt ngó lơ, tay bứt khẽ cọng ngò. (*)

Lũ chim sâu cũng bắt chước giả đò
Quên lích rích trong vườn em trái ngọt.
Trăm điều quên...Có một điều dại dột
Nên cuộc tình có một nỗi oan khiên!

Chẳng dối lòng làm một kẻ khùng điên
Che tội lỗi bằng thân tàn ma dại.
Dù áo rách, anh không hề ngần ngại
Gánh trên lưng nghiệt ngã một khung tình.

Nếu mặt trời sẽ biện hộ cho anh
Chiều ngọc bích thơm lừng hương hoa nắng
Lá thu rơi sẽ chìm trong tĩnh lặng
Theo chân em.
...Khép lại một phiên tòa.


Bùi Ngọc Thành

Em cảm ơn anh Ngọc Thành với bài thơ hoạ, em xin phép dinh về đây làm  vốn riêng nhé!

*

Lỗi tại anh


Anh nhờ mây biện hộ cho mình bằng màu hồng tha thiết
Em quan toà nên biết
lỗi do đâu...!
Đừng biện hộ bằng đôi mắt nâu
Nhìn em đắm đuối


Đừng ví mình như gió hoài rong ruổi
cuối trời xa...
Đừng đổ lỗi bởi mùa thu đi qua
Xoá dấu chân anh trở về nơi bến cũ


Đừng biện hộ bằng những đêm dài không ngủ
Với nối niềm da diết mong chờ
Đừng bao giờ đổ lỗi tại vần thơ
Làm anh say đắm


Nếu một ngày bầu trời kia không nắng
Anh lấy gì biện hộ giữa mùa ngâu?
Để Ô Thước bắc cầu
Cho một lần gặp gỡ


Lỗi tại anh để chiều thu dang dở
Em quan toà
giờ biết xử
Sao đây!

Hoa Nắng

 


Ngày em về

Ngày Em về
Hà Nội trở gió
Mắt phố rưng rưng
Cây bàng lá đỏ
Xào xạc lá rơi ai đếm bước chân buồn



Ngơ ngác phố
Nắng vàng quên thức dậy
Lác đác mưa bay hôn mái tóc suông mềm
Nhát chổi khua ... ai bỏ nhớ vào đêm?
Để heo may ủ giấc nồng hương sữa
Mái thềm xưa ...
còn không ngày nắng lửa?
Gọi gió về hun hút ngõ chơi vơi



Ngày em về
hàng liễu vẫn buông lơi
Phố vẫn phố
dập dìu xe hối hả
Chỉ mình em bỗng dưng xa lạ
Góc phố bây giờ còn ai ngóng trông nhau?

                                            
Ngày em về
Thu cũng đã phai màu
Góc phố buồn rêu phong nằm lặng lẽ
Gió vẫn gió...
gió thì thầm thật khẽ
Nhắc kỷ niệm hôm nào
Cây cơm nguội già trơ cành lá chênh chao

Ngày em về
thu hóa giấc chiêm bao
Có hạt nắng vuơng vào trong ký ức
Hà Nội chiều nay em với điều có thực
Gió trở mùa heo hắt những niềm riêng.

HN
24/10/08
Món quà ngày trở về đem khoe & gửi lời cảm ơn một người bạn. Cầu mong bạn luôn bình an!

















Bài thơ viết cho riêng mình



Em viết cho những ngày không nắng, không mưa
Viết cho những ngày em không chờ đợi nữa
Gió vẫn hàng ngày đi qua cửa
Nắng vẫn theo em ngày hai buổi đến trường
Nhưng sẽ chẳng còn những câu nói yêu thương
Cho em, cho một thời áo trắng
Em viết câu thơ cho mùa thu xa vắng
Lối xưa giờ lá phủ kín dấu chân


*
Em viết cho riêng mình thôi...
giây phút bần thần
Khi nhặt về chiếc lá mùa thu cũ
Câu thơ viết trong những đêm không ngủ
Con dế buồn thôi hát khúc tình ca
Em viết cho anh, cho một lần chia xa
Để vần thơ rưng rưng nằm đơn lẻ
Lá chao mình cũng rơi nghiêng thật khẽ
Sợ làm đau cây... khi mỗi độ thu về!


HN


Hạt Nắng theo em về

                

                                                
Em kéo nắng về phương nào em hỡi !
Vắng em rồi cái nắng cũng về theo
Gió buồn hiu lặng lẽ chẳng muốn reo
Trên tán lá khi thu về gõ cửa
Em đi rồi còn anh và hoa sữa
Vẫn thơm nồng chờ trong những giấc mơ
Nỗi nhớ em bần thần cả câu thơ
Mưa giăng trắng gọi mùa Ngâu gặp gỡ
Vắng em rồi mà sao ta cứ ngỡ
Em bên mình trong từng chiếc lá rơi
Tiếng cười em khúc khích một khoảng trời
Nên nắng vàng ngẩn ngơ chiều qua ngõ
Thu đã về  mang theo lời anh ngỏ
Chờ em về  lá phong đỏ nghiêng trông
Em có về?
em ơi có về không?

HN



















Bình yên





Giấc mơ đêm qua trong tiếng gió rì rào, trong cái lạnh se sẽ v&agrav