Cho em & cho ngày mai!

          (ảnh sưu tầm)


Phố buổi tan tầm dòng người từ các ngả ồn ào hối hả trở về ngôi nhà thân yêu của mình tôi cũng không ngoại lệ điều đó.
Đang dừng xe chờ đèn đỏ qua một ngã tư bỗng dưng nghe tiếng gọi bên cạnh khiến tôi bất chợt giựt mình đưa mắt nhìn dáo dác. Một cô gái tóc xoăn tít như mì tôm với cặp kiếng khá lớn che gần hết khuôn mặt ngồi trong một chiếc taxi đậu kế bên tôi. Ngỡ ngàng vì không nhận ra người quen là ai nên tôi lúng túng gật đầu chào và tính phóng xe đi tiếp thì cô gái bỏ kiếng xuống và rối rít vấy tay gọi

" Chị N em đây mà! T đây! ko nhớ em à?"
Oa! nhỏ T ! trông em khác quá!

Em mới ở quê trở ra chị cầm bịch nem chua về ăn khi nào rảnh em mời chị cafe rồi nói chuyện sau nhé! em có cửa hàng bán mỹ phẩm ở số 15 đường...

Tôi còn chưa hết ngạc nhiên thì T đã ra hiệu cho xe chạy. Cầm bịch nem chua trong tay trong tôi với ngổn ngang ý nghĩ... với hình ảnh T của ngày nào trong tâm trí.

Gần nhà tôi có một khu nhà nhà trọ kế bên là một quán ăn sáng tôi tình cờ quen T trong một lần đi ăn. Ngày ấy T là một cô bé mới 16 tuổi có gương mặt bầu bĩnh rất đáng yêu cái dáng vẻ ngộ nghĩnh có phần ngô ngố của T làm tôi chú ý sau vài lần nói chuyện T thường qua lại nhà tôi chơi.

Một hôm T  sang nhà tôi mở túi  lấy một vỉ thuốc đưa cho tôi rồi hỏi :

" chị ơi thuốc này uống thế nào? cô ấy dặn em mà em ko nhớ hôm qua em uống 2 viên một lúc.
 Tôi đưa tay cầm vỉ thuốc đọc giựt mình nhìn lại..." thuốc  Choice"
-Sao em dùng thuốc này... sớm thế? có bồ rùi à?

T bẽn lẽn nhìn tôi...ko nói sau khi giảng giải cho T về cách dùng thuốc và nhân tiện tôi hỏi " ở trên vỉ thuốc có hướng dẫn sao em ko đọc?

Nó ấp úng rồi bảo  em ko biết đọc ngay cả cái tên mình em cũng không biết viết...em chưa từng được đến trường.
Tôi ngậm ngùi nghe em kể về gia đình mình.
Quê em nghèo lắm...chỉ những nhà giàu mới có điện kế sau em còn 3 đứa em nữa và chỉ có cậu em trai được đến trường em theo lời mấy chị ra đây đi làm kiếm tiền.

Thế em làm gì? tôi cố gặng một lần nữa ...nhưng em vẫn im lặng ko nói.

Tôi chỉ gặp em vào một vài ngày trong tháng với mấy cô gái đi cùng ... sau này tôi mới hiểu...nghề em đang làm và những điều khó nói...

Tôi không nỡ gọi em bằng những cái tên mà người đời vẫn gọi...  chỉ thấy ngậm ngùi...một chút thương cảm một chút rưng rưng khi nghe em hồn nhiên kể về những người đàn ông  giàu có bỏ tiền mua vui...
Em  chìa cho tôi bức thư của gia đình nhờ tôi đọc giúp " bố mẹ vẫn khỏe thằng tư vẫn đi học. Nhờ số tiền con gửi về bố đã mua được 3 con trâu..."
Nhìn em cười hớn hở khi nghe tin gia đình lòng tôi se sắt... chẳng biết nên nói với em điều gì!

-Em uống thuốc đều chứ! tôi buột miệng hỏi nhỏ em lẳng lặng gật đầu rồi nói " em đồng ý không dùng thứ khác ... người ta cho nhiều tiền hơn"

 - Tiền... lại tiền !
- Em có biết như thế dễ mắc bệnh lắm không? khi em bệnh rồi em có đủ tiền để chữa không? người họ hàng kia... có cưu mang em nữa ko hả đồ ngốc? đồ ngốc!

 Tôi bỗng nổi cáu bởi sự vô tư của em   cũng ko hiểu vì sao mình lại nổi cáu ...có lẽ bởi tôi cũng bất lực tôi  chẳng thể giúp em được điều gì ngoài mấy câu mắng mỏ... giữa một nơi xa lạ này em chỉ có tôi là người mà em tin em nhờ cậy...vậy mà tôi!

So với em tôi thực sự thấy mình nhỏ bé hơn em rất nhiều em chấp nhận kiếm tiền để nuôi gia đình bằng cái nghề không ai muốn em đánh đổi cuộc đời bằng nụ cười của những  đứa em bằng niềm vui của người cha khi mua được 3 con trâu... Còn tôi hai mấy năm ăn học tôi chưa giúp được gì cho cha mẹ...nếu là tôi liệu tôi có dám hy sinh như em ko? có lẽ là tôi không dám...! so với em tôi nhỏ bé biết bao nhiêu! ..nhiều khi nhìn em với những vết bầm tím trên người vết cũ chưa lành lại thêm vết mới xót xa tủi nhục biết bao nhiêu....

Chị! chị viết thư cho cha em chị nói em đi làm ổn định bảo mẹ đừng lo cho em... khi nào kiếm đủ tiền   sửa nhà em sẽ về ..."đặt bút viết theo lời em dặn mà lòng tôi ngổn ngang bao ý nghĩ.

Thời gian sau đó nhà hàng nơi em làm đóng cửa tôi cũng ko còn gặp lại em nữa...nhưng tôi đã kịp dạy em biết viết tên mình... lần đầu tiên  biết viết tên mình em thích lắm... nên cứ thấy tờ giấy nào là em viết lên đó ...có lần em viết  vào cuốn sổ lưu bút của tôi tôi đã mắng em ...sự hồn nhiên của em đến độ nhìu khi  tôi thấy mình trở lên vô tâm.

Mỗi lần nghe ai nói hay vô tình đọc một câu nào đó có từ " bướm đêm" tôi bất chợt chạnh lòng nghĩ về em...con người đâu phải là gỗ đá mà không biết đau không biết tủi hổ... lẽ nào người đời lên án những người  như em? mà ko lên án những người giày vò em? lẽ nào tôi đã sai ... khi thương hại một người như em? luẩn quẩn với những câu hỏi trong đầu... để cầu mong cho em một cuộc sống bình yên.

Đưa tay gở những cuộn nem chua trong lớp lá tôi bất chợt nghĩ thầm...con người ta cũng như cuộn nem chua... gói trong lòng tất cả những điều mà ko ai dễ gì khám phá cái vỏ bề ngoài mấy ai hiểu vị ngọt ngào và cả nỗi đắng cay.

Buổi gặp tình cờ khiến tôi nhớ lại và không ngừng chờ mong  em tới với những điều tốt đẹp hơn... hy vọng cho một ngày mai.

HN

Cho em & cho ngày mai!

L.Hm.T

Đau!

!!!

Nam Anh

cho anh hỏi

nam@yahoo.com 123.18.217.99 *

Hoa Nắng

Gửi Ngọc Anh

Cứ trung trinh một tấm lòng nhân ái
Thì cuộc đời nắng mãi nở thành hoa.

Chúc vui

*
Ước chi cuộc đời là những bản tình ca
Để niềm vui hòa sắc màu hạnh phúc
Cõi riêng tư nào biết đâu có lúc
Sóng gió cuộn mình sâu thẳm những niềm riêng!

@N cảm ơn Ngọc Anh nhiều nhé! N cũng ước mình giữ được điều đó ... mặc dù chẳng thể mang lại cho người khác những gì mong muốn...
Chúc Ngọc Anh ngày nghỉ thật vui nhé!

Hoa Nắng

Hi Quỳnh Quỳnh

Đọc xong tản văn có chút gì cay cay trên khóe mắt
Ngân viết văn Ngân làm thơ đều hay hết

Một cuối tuần thật ngọt ngào ấm nống nắng nhá HN

*
Hì! may wa có Quỳnh iêu quý làm đồng minh nên khen hoài ... khoái thế chứ lỵ! đúng là bạn tốt có khác...hii@ thế mà tỷ tỷ của tớ vĩn còn chê nhìu lém chưa dám nhận lời khen đâu Q ơi! vĩn còn củ chuối lắm@ N cảm ơn Q luôn luôn cổ động viên nhé!
chúc Q luôn vui và hạnh phúc nhé

Ngọc Anh

Với Hoa Nắng

Cứ trung trinh một tấm lòng nhân ái
Thì cuộc đời nắng mãi nở thành hoa.

Chúc vui

muội

Gửi Tỷ

Đưa tay gở những cuộn nem chua trong lớp lá tôi bất chợt nghĩ thầm...con người ta cũng như cuộn nem chua... gói trong lòng tất cả những điều mà ko ai dễ gì khám phá cái vỏ bề ngoài mấy ai hiểu vị ngọt ngào và cả nỗi đắng cay.

Nhận ra và liên tưởng được điều này quả là không thể xem thường!

Bắt đầu của sự tair nghiệm sâu!

*
Tỷ à! em đang học tỷ đấy! sự trải nghiệm của tỷ trong thơ thật sâu sắc... đó chính là điều mà em ko có hay có thể nói là chưa có! hì
có người khuyên em cứ như thế.. đừng thay đổi nhưng cuộc sống mà... ai bít đựoc sẽ thế nào phải ko tỷ!
Cảm ơn tỷ đã thăm em!

Hoa Nắng

Gửi chị Hà My

Đọc xong bài viết của em ngậm ngùi và xa xót cho T. Cảm ơn em về bài viết thật xúc động này! Em viết thật lôi cuốn HN ạ chị đọc thích lắm!
Mong em khỏe và vui!
HÀ MY

*
Chị Hà My khỏe không ạ! lâu rồi ko thấy chị onli nếu khỏe lại chị viết gì cho vui nhé! thời gian nữa có thể em cũng phải tạm dừng blog chị à! có nhìu việc cần làm hơn. Em cảm ơn chị nhìu nhé!

Hoa Nắng

Gửi bác Đức Đát

Bài viết thật cảm động. Nghĩ càng thương cho thân phận con người. Em viết được lắm Hoa Nắng à.

*
Vâng! đôi khi hoàn cảnh khiến con người ta không còn sự lựa chọn cuộc sống bao giờ cũng có những mặt trái của nó em chỉ nhìn nhận ở một góc nhìn riêng mình bác ạ! còn góc khuất của nó xin để người khác cây bút khác sắc sảo và mạnh mẽ hơn đề cập đến nó.
Em cảm ơn bác Đát đã ghé thăm em & đồng cảm với số phận con người. Chúc bác ngày cuối tuần vui vẻ nhé!

Hi chị Mưa Rào

Gửi Hú.
Đọc entry này của Hú chợt nhớ bài thơ của Tố Hữu về cô gái trên dòng Hương Giang.
Hy vọng ngày mai sẽ sáng hơn"từ trong tới ngoài" cho cô gái ấy. Những nét nhân văn có mặt khắp ở trong bài viết này.
Cuối tuần vui nhé!

*
Hì chị! em cũng chẳng bít mình nhìn sự việc ở góc độ ấy so với những điều khác như thế nào nữa chị à! em chỉ viết vu vơ theo cảm nhận của riêng mình nên có thể với chị lại cho là như thế và ngược lại. Đôi khi với em chỉ đơn thuần là viết một cái gì đó cho nhẹ lòng vậy thôi chị ơi!
Em cảm ơn chị đã ghé thăm nhé! chúc chị nagỳ nghỉ vui nhé

Hoa Nắng

Gửi anh hàng xóm

Trong khuôn khổ bài viết của em cái nhìn của tác giả đã có sự chia sẻ cảm thông với những hoàn cảnh đáng thương ấy
*
Đây là chuyện có thực anh ạ! nên sự cảm thông cũng là có thực...có những người con gái vì hoàn cảnh gia đình mà phải làm như thế tuy nhiên cũng ko phải là tất cả anh ạ!
Chút xíu tâm sự và những điều muốn viết nên em viết thôi anh! cái ý nghĩ viết một cái gì trong em lâu lắm rồi... chỉ là cuộc gặp gỡ tình cờ nên mới có bài viết hôm nay anh ạ!

Hôm nay ngồi nghe tâm sự của 1 nhỏ em .. em bỗng ước ... ước sao mình có đủ nghị lực đủ đk kt để giúp...và em bỗng thấy mình bất lực quá! hix!
Cảm ơn hàng xóm đã chịu khó đọc cí vu vơ dài ngoãng ấy của em nhé!