Em hãy là người đàn bà đích thực của đời anh!

By Nguyễn Hạnh Ngân

Nhân ngày 8/3 ngày phụ nữ vùng lên phóng viên Nắng Quái của tờ báo con vịt cồ có một cuộc phỏng vấn nho nhỏ dành cho các đấng mày râu Mời bà kon cùng theo dõi:

Thay mặt cho phái nữ em xin hỏi anh một  vài câu nhé!

Nắng quái: nếu như được lựa chon anh sẽ chọn người phụ nữ thông minh  hay người phụ nữ có chỉ số thông minh bình thường?

Người đàn ông đích thực : anh chỉ chọn một người phụ nữ thật đàn bà mà thôi là phụ nữ với đúng nghĩa của từ này

Nắng quái: nghĩa rộng quá anh có thể nói cụ thế hơn?
hay như em hiểu  nghĩa là phải bít chăm sóc gia đình?

Người đàn ông đích thực :đúng! chỉ cần lo đầy đủ trách nhiệm của một người mẹ người vợ
đảm đang nội trợ chăm sóc gia đình để người đàn ông lo kiếm tiền

 Nắng quái : đơn giản zay thôi sao?

Người đàn ông đích thực :thía thui mừ đó là thiên chức của phụ nữ còn nếu may mắn hơn thì có 1 chút tâm hồn để chia sẻ với chồng thì quá tuyệt vời

Nắng quái:thế ra với người đàn ông chỉ yêu cầu ở người vợ thật đơn giản em cứ nghĩ nó phải có cái gì đó hơn nữa chứ?

Người đàn ông đích thực :chỉ cần đơn giản vậy thui
hơn thì là quá may mắn!


Đó chính là những mong ước cũng rất đỗi bình thường của người đàn ông đối với người vợ yêu quý của mình sau khi nghe những lời đó thay mặt họ em xin được gởi những lời tâm sự này đến tất cả những người vợ những người đang và sẽ làm vợ trong tương lai.


* *


Ngày tám tháng ba em ạ!
Món quà cho em là lời anh nhắn nhủ
Cuộc sống hôm nay tuy  chưa đầy đủ
Nhưng chúng mình cùng về bến bình yên

Anh vẫn biết em người vợ hiền
Người mẹ đảm đang của con mình... hai đứa
Thời gian qua đi tình yêu như nhúm lửa
Cần thổi vào bằng ngọn gió tin yêu



Anh chỉ mong em nho nhỏ thôi một điều
Em hãy là người tình người bạn người anh yêu thuở trước
Dẫu thời gian chẳng bao giờ giữ được
Tuổi xuân thì khi năm tháng qua đi


Anh chẳng muốn làm một đôi cánh thiên di
Lang thang mỗi lần giờ tan sở
Mái nhà thân yêu mà sao anh cứ ngỡ
Quán trọ đi về ... anh lữ khách dừng chân!

Biết bao lần... anh đau đáu tần ngần
Nhìn người ta! ước ao mình cũng thế
Em của anh ơi! anh biết em có thể
Nhóm ngọn lửa hồng sởi ấm những mùa đông

Mồng tám tháng ba
Anh chẳng có hoa hồng
Chỉ có tấm lòng dành cho em mãi mãi
Mấy lời thôi anh mong em nghĩ lại

Hãy làm người đàn bà đích thực của đời anh!

HN

More...

Quà 8/ 3

By Nguyễn Hạnh Ngân

                       
                    


Anh à! mồng tám tháng ba
Nhớ ngày hôm ý mua quà tặng em
Mùa này em chẳng măm kem
Cũng không có hứng nhận tem bảo hành

Chẳng hờn  giận  để làm lành
Thế nên chẳng phải mua cành hoa ly
Xe ga em đã có đi
Thế nên chẳng phải nghĩ gì đến xe

Hôm qua em ghé quán chè
Nghe người ta bảo mùa hè fon tăng
Fo ne hỏng đến là căng...Tongue out
Hay anh gởi tạm quà bằng... fone

He he

HN

More...

Ngày không fone !

By Nguyễn Hạnh Ngân


                                  



Ngày không fone bỗng dài như thế kỷ
Trầm tư ngồi nghĩ chuyện... ngày xưa!
Nếu bầu trời chẳng có nắng có mưa
Mặt đất kia biết  đâu niềm khao khát
Để ước mong một cơn mưa ào ạt
Giữa mùa về  tháng năm....!

Nếu tận cùng nơi nào đó xa xăm
Không có fone chẳng có giờ lên nets
Bỗng dưng buồn ta lấy gì xả sstrets
Hay giận hờn làm nũng với người dưng!

Tiếng fone cho ai đó ngập ngừng
Lời yêu thương trìu mến!
Giả bộ trêu...eo ôi là sến
Fone hỏng rồi bất chợt thấy nôn nao...

Fone hỏng rồi giờ biết làm sao?
Ngồi đếm thời gian dần trôi qua từng khắc
Ơ kìa! hình như... có một người vừa nhắc
Hay gọi tên mình trong tiếng gió xôn xao...

Fon ne hỏng rồi... giờ em biết làm sao!!Tongue out


HN

More...

Em mãi là mùa xuân!

By Nguyễn Hạnh Ngân


                       



Có phải mùa xuân là em?
Mà long lanh giọt sương trên cỏ
Dịu dàng bàn chân nhỏ
Lối về rộn rã tiếng chim ca

Có phải em?
 mùa xuân nở hoa
Thắm cánh đào ươm vàng màu hoa cúc
Phơn phớt ban mai nụ tầm xuân thúc giuc
Đợi mầm yêu ...!

Có phải em nét duyên dáng yêu kiều
Trong sắc xuân tràn về trên ngõ phố
Tiếng cầm ca ngân dài khung của sổ
Gió thầm thì khúc hát mùa xuân

Có phải em? em chỉ một lần...
Về ngang phố mà mang mùa xuân tới
Để trong tôi khoảng thời gian vời vợi
Xanh ngát bốn mùa  như em  mãi
Mùa xuân!

                                                  

HN
xuân 2009

More...

Bỗng dưng...xì sstrets!

By Nguyễn Hạnh Ngân

                                   
Hôm nay thư bảy máu chảy zìa tim thế mà bỗng dưng thấy xì sstrets quá đi mất@ không có lý do? có lẽ là chỉ có nguyên do mà thôi. ..            

Bỗng dưng hôm nay mình ước sao bà tiên hiện ra gõ cây đũa thần một cái mình biến thành con Trai ...đúng rùi thành con trai sẽ thoải mái hơn  nhiều  thứ mà mình không làm được.

Bỗng dưng thấy càng ngày càng xì sstrets một đống thế này thì chết mất thôi ...xã hội công bằng & bình đẳng thế mà mình vẫn bị quản giáo như sống ở giữa thế kỷ 18 thế này không xì sstrets thì cũng thân kinh lung linh thoai...

Hôm qua hôm nay và cả ngày mai... nữa...!

Bỗng dưng thành con zai trước tiên mình sẽ cắt quả đầu như thần tượng bóng đá Becks rồi phóng xe ào ào từ ngoài đường phi thẳng vào  nhà như ông anh  mà không bị mắng...con gái mà ngổ ngáo như đàn ông.

Làm con trai... mình sẽ đi uống bia nhậu với bạn bất tử lúc nào trước hay sau 10 h đêm mà không phải nghe giáo huấn " con gái không được đi chơi tối ...bạn  bè không được tụ tập"

Làm con trai ... mình sẽ tự do đi chơi với bạn bè ở đâu đó có thể không về nhà chỉ nhắn qua fone một câu " con đi chơi với bạn mai mới về nhà"

Làm con trai ... mình sẽ mặc bộ đồ nào mình thích bất tử là mùa đông hay mùa hè... vận quần cộc và ... ở trần ... sẽ không ai còn nói là sexy  Tongue out ( bất công wa"!

Làm con trai mỗi lần ở nhà ngoại mình có thể trèo cây có thể bắt nạt tên hàng xóm kế bên hàng xóm của hàng xóm mà không bị chê là con gái mà  đành hanh!

Làm con trai... mình sẽ bật máy DT cả ngày cho con gái tốn $ thẻ chơi ... mà không bị chê là chảnh ... vì không bắt máy...bất kể là bữa ăn hay hội họp ngoài trời.

Làm con trai mình sẽ ngó ngang liếc dọc hay đá lông nheo với bất cứ cô gái nào xinh xinh... mà chả ai dám gọi là  lẳng lơ...

Làm con trai mình sẽ thử đi hoang một lần  vào mùa hè hay mùa đông để biết nhân tình thế thái quanh ta như thế nào..
.

Làm con trai...ôi! quá nhiều thứ để mà mơ ước!

Bỗng dưng xì sstrets và Bỗng dưng ngồi ước! Ước gì mình là con trai  dù chỉ một lần...



HN               

More...

Chiêm Bao

By Nguyễn Hạnh Ngân



Ước gì làm một bà già
Hàng ngày hai buổi quét nhà mần thơ
Thế rồi bỏ hết vu vơ
Vào trong xa thẳm ước mơ tháng ngày


Ước gì sự thật hôm nay
Tỉnh dậy ta thấy thân này tám mươi
Móm mém soi gương ta cười
Liệu rằng bên ấy có người nhận ra...?


Ước gì bà lão là ta
Vây quanh đàn cháu nghe già ngâm thơ
Để rồi nhớ chút mộng mơ
Lim dim ánh mắt lơ đờ ... ngày xưa!


Ước gì sau một cơn mưa
Tỉnh dậy ta thấy mình vừa chiêm bao
Nhẹ nhàng  chẳng  chút hư hao...
Bình yên ta sống ( đên) ngày nào ... tám mươi!

                                   

              HN

More...

Chút cảm nhận tặng chị Thu Hà Nội nhân ngày sinh nhật mùa đông

By Nguyễn Hạnh Ngân


Chút cảm nhận tặng chị Thu Hà Nội  nhân ngày sinh nhật. Chúc chị luôn vui vẻ và hạnh phúc!




Tôi làm quen với những vần thơ trước khi biết chị ấn tượng đầu tiên trong tôi là hình ảnh những vần thơ viết về Hà Nội với một nỗi niềm da diết cứ đau đáu khôn nguôi trong tâm hồn thơ dịu dàng như chính con người chị.

Người Hà Nội

Có khi nào trong ta tự hỏi
Nơi sinh ra được chọn bao giờ ?
Từ khi trái tim biết nói thành lời
Đôi uyên ương đã chung lời hẹn ước.


Giữa chốn đô thành trở nên nhỏ dại
Từ giã ra đi không chút bồi hồi
Quên thời gian cứ lặng lẽ trôi
Để hôm nay xót xa quay về quên lối.

Nỗi trăn trở nhớ thương quê hương và kỷ niệm như một món nợ tâm hồn để bật thốt lên những câu thơ như chứa cả nỗi niềm.

Mắc nợ Người Tình Trăm Năm Hà Nội
Lại hẹn kiếp sau khi được quay về ./.

Hà Nội là niềm cảm hứng với rất nhiều thi sĩ với những cảm nhận và cảm xúc khác nhau. Nhưng ở chị  Hà Nội là tất cả là tâm hồn là ấu thơ...là tình yêu là hành trang cho chị  trên con đường đời.

Con bước đi trên phố mùa Đông
Xốn xang những chiều trở gió
Tiếng gió thì thầm hay tiếng mẹ ru em...thuở nhỏ .
Hà Nội trở về trong kí ức tuổi thơ.


Nên dường như chị dồn cả yêu thương cho Hà Nội thẫm đẫm từng trang thơ nguyên vẹn một tình yêu nghiêng hết
về nơi đó Hà Nội - anh!

Em vẫn nhớ Hà Nội - anh
Niềm ký ức của thời trai trẻ
Lối xưa - vườn xưa rì rầm khe khẽ
Vẫn hát lời da diết nhớ thương ./.


Hà Nội  nơi ấy trong chị vẫn vẹn nguyên như ngày nào lung linh lắm trong những giấc mơ. Có hình anh  cùng những kỷ niệm một thời  thơ dại tuổi học trò với hai bím tóc đong đưa với tiếng cừoi khích khích bỏ trong ngăn cặp chiếc lá bàng cuối thu.

Hà nội anh! vẫn lặng lẽ trong mơ .

Em lặng lẽ tìm chùm hoa bóng nước
Tím thuỷ chung - mơ ước tuổi dại khờ
Hà nội anh vẫn lặng lẽ trong mơ
Để hồn em tan vào hoa bóng nước.
________

Đã lâu rồi chưa được nghe anh nói
Tiếng ấm vang tiền kiếp Hà Nội ơi
Em đi tìm âm thanh trong tiếng gió chơi vơi
Giờ bắt gặp nao lòng em thương nhớ.


Đến với thơ chị ta như lạc bước giữa những yêu thương huyền diệu của Hà Nội mùa thu. Mùa thu trong thơ chị bao giờ cũng đẹp nét đẹp của mùa thu cũng như chị nhẹ nhàng lắm thanh khiết lắm !! nó không ồn ào sôi động trong ngôn từ mà đằm thắm e ấp trong mỗi hình ảnh thu mang lại một sắc thái rất riêng mà mang mác một nỗi buồn nỗi buồn không thể gọi tên.

"Sỏi dưới chân cựa mình
Nhức nhối lời giã biệt
Tự bao giờ không biết
Ta chia tay mùa thu

Để từ đó đến giờ
Khát khao mùa thu đến
Hà Nội chiều yêu mến
Ký ức ngủ trong ta.
___________
Mùa thu

Tại mùa thu tinh khiết
Nên ánh trăng sáng ngời
Tại Hà Nội tha thiết
Nên mẹ sinh ra tôi

Ừ chúng ta thành đôi
Để cho mùa thu đẹp
Cho lời ca lên ngôi
Sáng lên từng khuôn mặt.

thuhanoi 8/12/2005
________

Thu Hà Nội chiều vàng lá đổ

Là thu đấy chiều vàng lá đổ
Nhấp nhô mái phố - lặng lẽ rêu phong
Chiếc cầu thang gỗ nâng gót vào phòng
Mở toang cánh cửa lòng - đón lá !

Gió quất vào tay gió lay nghiêng ngả
Mơn trớn quanh chỗ em ngồi
Cuốn sổ nhật ký thảng thốt bồi hồi
Nhặt chiếc lá ép thành nỗi nhớ .

*________
Đường trưa rải sỏi dưới chân người
Bồn chồn nghe nắng thu rơi
Vườn thu vẫn dịu dàng hoa cúc
Lâng lâng lòng bỗng thấy chơi vơi.


Hà  Nội yêu là thế nhớ là thế nhưng lại  bao dung biết bao với một tấm lòng một lời nhắn nhủ đầy thân thương " giữ riêng cho mình bạn nhé!"

Hà Nội yêu thương không chỉ riêng tôi
Người hãy giữ cho riêng mình nữa nhé./.

Thơ là tâm hồn là cảm xúc ... thơ chị là như thế cứ nhẹ nhàng len lỏi từng cảm xúc góp nhặt để hòa quyện trong những câu thơ sâu lắng  dành cho Hà Nội. 
Mỗi con phố mỗi hàng cây đều  khắc tên nỗi nhớ chút tình gửi trao.

Giữ dùm ta nhé! Mùa Đông

Giữ dùm nhé một góc phố thân yêu
Giữ dùm nhé một bóng dáng liêu xiêu
Ta vụn vỡ trong chiều đông Hà Nội
Để sớm mai này thương nhớ thật nhiều

Và như thế xin giữ dùm ta nhé
Nhánh hồng nhung đọng sương sớm Ngọc Hà
Bên quán cóc viên kẹo vừng ngọt lịm
Thuở thiếu thời ta đã vội đi xa ...

*
Xòe bàn tay năm ngón
Năm cửa ô ngóng chờ
Một ngày và mãi mãi
Hà Nội bước vào thơ.

thuhanoi

Để nói về thơ chị chắc còn rất nhiều điều mà ta không thể lột tả hết bởi trong thơ chị luôn  ẩn chứa những nỗi niềm mà ta rất khó diễn tả thành lời. Thơ chị nhiều cảm xúc và đặc biệt là về Hà Nội là người có một tấm lòng yêu  yêu đến độ ấy mới có nhiều cảm xúc về Hà Nội đến thế... ở đâu câu thơ nào cũng thế Hà Nội đẹp lắm trong từng ký ức trong từng vần thơ theo chị đi suốt những chặng đường để một ngày chị dừng chân web Người Hà Nội gửi trọn niềm đam mê và yêu thương cho nơi ấy.
 



 Lần đầu tiên quen chị cũng là lần đầu tôi biết thế nào là cảm giác bình an bởi ở bên chị luôn có sự quan tâm che chở ... dẫu tâm  hồn  chị cũng mong manh lắm!! nhưng chị luôn mở rộng vòng tay với mọi người với thơ.

Có một lần em đã từng nói đôi khi ta làm thơ chỉ để cho riêng mình   để một lúc nào đó tự mình lại níu vào vần thơ. Níu vào vần thơ để đứng lên vững vàng hơn để lấy lại niềm đam mê hay tình yêu thương từ chính những vần thơ. 

Ngày sinh nhật chị chẳng có gì làm quà tặng chút cảm nhận và lòng yêu mến em xin gửi đến chị một lời chúc bình an. Chúc chị sinh nhật tuổi mới với nhiều niềm vui sớm bớt công việc để trở lại với những vần thơ chị nhé!

HN

More...

Ký ức ngày xưa

By Nguyễn Hạnh Ngân

Hôm nay sau khi nài nỉ mãi mới được theo chi TaMi đến trung tâm vui chơi nên  tôi phấn khởi lắm ít ra cũng có tý xíu mà về khoe với con bạn thân một chút trong chuyến đi này.

Sau một chặng xe buz chị bảo nó ghé nhà hàng có chút việc rồi mới đi. Đứng chờ chị trong tiền sảnh ngó lơ mình ngó nguời ta người ta ngó mình ... tất cả đều lạ lầm đến độ nó chợt cảm thấy cô đơn... một nỗi niềm gì đó rất khó diễn tả bằng lời.

Bỗng nhiên bị đụng một cái rầm ( hix... nó có duyên đụng mà) lảo đảo xuýt ngã vì cái đụng lần này nhẹ hều so với những lần khác. Tôi nghoảnh nhìn dưới chân tôi một đứa bé da trắng mắt xanh lơ tóc vàng hoe môi đỏ ... oa xinh quá xinh quá! vừa reo và đưa tay nâng con bé dậy dỗ dành... nhưng con bé xồ một chàng ....xnxhxzz) thứ ngôn ngữ mà nó potay.com ấy khi đến nơi này. Sau đó nó cười một cái với  tôi rồi giựt tay chạy  rất nhanh khuất sau một cánh cửa làm nó ngơ ngác nhìn theo nuối tiếc.

Cuộc gặp bất ngờ làm tôi bỗng nhớ tới bé Linh nhỏ học trò đáng yêu khi xưa. Không biết giờ này nó đã lớn chưa? đã quen với môi trường mới và đã quên cô gia sư mà có lúc nó đã từng coi như người mẹ thứ hai này chưa nhỉ!  những ký ức xưa cứ miên man trở về trong tôi.

con ko về nhà ... Mẹ con bắt con đi làm con nuôi ở xa lắm... chỗ mẹ ấy cô cho con làm con nuôi của cô đi..."

Ngày ấy bây giờ đã thắm thoát mấy năm trôi qua đứa bé 10 tuổi bây giờ chắc đã sắp thành một thiếu  nữ xinh đẹp còn nó cũng đã trưởng thành rất nhiều so với ngày đó.

Một hôm  vừa  bước vào nhà chưa kịp chào  thì mẹ  đã  đẩy  một con bé cớ chừng 6t đến trước mặt  tôi và bảo " cháu chào cô N đi" chưa kịp ngạc nhiên thì mẹ  đã nói

Con Linh cháu bác Lâm  năm nay đi học bác ấy nhờ con dạy kèm cho em mẹ thay mặt nhận lời rồi chị em làm quen đi. Thế là từ đó  hai chị em như hình với bóng  cả ngày trừ lúc đi học thì  mới thôi. Từ một con bé trầm ít nói nó nhiễm cái tật nói lắm của  tôi từ bao giờ nên lúc nào nhà tôi cũng chí choé ... đến mức mẹ tôi phải la lên
 

" trời ạ! cô chả ra cô trò không ra trò thế này ... thành 2 đứa trẻ  luôn"

Năm tháng trôi đi êm đềm cứ như thế cho đến một hôm   con nhỏ  ôm cặp sách với bộ đồ và một túi căng phồng đồ đạc đứng trước cổng đợi nó với dòng nước mắt còn chưa khô cùng giọng nói đứt quãng bởi tiếng nấc ngẹn ngào

Cô nhận con làm con nuôi đi cô"
 giọng  nhỏ năn nỉ đầy nước mắt khiến tôi mủi lòng... "cô nhận con đi thì  mẹ không bắt con đi được nữa chỉ cần làm con nuôi ai cũng được  mẹ  bảo thế nên cô nhận con đi..."

Tôi chỉ hiểu sự việc sau khi bà ngoại nhỏ đến nhà cảm ơn và xin thanh toán tiền học Ba mẹ nhỏ đi làm ăn ở nước ngoài  mới trở về và muốn đưa nhỏ đi cùng sang bên ấy. Thủ tục sang Anh không đơn giản như dự kiến ban đầu nên ba mẹ nhỏ đành chạy cho con đi theo đường dây làm con nuôi người nước ngoài.

Con bé nghe lén ba mẹ nó nói chuyện nên ngay trong đêm nó đã âm thầm gói đồ để mờ sáng hôm sau tìm tôi. Nó hy vọng vào tôi với một niềm tin thơ ngây chỉ cần làm con nuôi ai  là nó có thể ở lại nơi này.
Một đứa bé xa mẹ từ lúc  1 tuổi như nó thì ký ức  và tình cảm về mẹ mông lung và trìu tượng đến độ nó dửng dưng truớc sự hiện diện của ba mẹ khi trở về.

Con bé gắn bó với tôi gần như trong suốt quãng thời thơ ấu nên tình cảm và niềm hy vọng nhỏ nhoi ấy  đặt vào tôi quá lớn dến đô tôi không dám nhìn vào đôi mắt con bé  nói một lời cho nó hiểu.

Tôi một đứa cũng đang sống nhờ cha mẹ để ăn học ... làm sao có thể giải thích cho bé hiểu tương lai là phạm trù xa vời vợi đối với cả nó và tôi. 

Sau khi an ủi và cho bé đi ăn tôi  đưa bé về cho cha mẹ nó mà lòng đầy day dứt ...  đôi mắt nó nhìn tôi đầy tin tưởng và kỳ vọng ...Âm thầm gởi một lời xin lỗi bé  bằng một món quà nhỏ bé cùng những tấm hình chụp chung ngày nào.

Ngày con bé bay cũng là lúc tôi chợt thấy mình  cô độc và lẻ loi  biết chừng nào. Tôi  hèn nhát đến mức ko dám tiễn bé đi... tôi sợ nhìn vào đôi mắt ấy tôi sợ ... cả chính mình.

Suốt thời gian sau đó tôi tìm  tin tức bé qua người bà và đựoc biết chuyến đi của bé đã ko thành công. Cuộc sống của bé là khu trại  tập chung người vô gia cư bên Pháp. Bé đựoc họ nuôi đi học trong một môi truờng xa lạ không người thân thích ko bạn bè không biết ngôn ngữ.... toi đã khóc  vì thương con bé cái từ tương lai mà ba mẹ bé kỳ vọng là như thế sao? bé có cha mẹ gia đình mà phút chốc trở thành đứa bé mồ côi vô gia cư giữa một nơi xa xôi.

Một lần nữa qua lời kể bùi ngùi của người bà tôi lại đuợc biết thêm tin bé  vẫn khỏe đi học bình thường nhưng bé đã là một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ với chính gia đình mình quê hương mình bởi bé không còn nhớ nổi một   chữ tiếng Việt hay ngôn ngữ nào của quê hương... bé còn nhớ tôi không?

Lòng chùng xuống khi nghĩ về bé   về mốt cho nhận con nuôi để di cư sang  nước ngoài vì tương lai con em chúng ta. Tương lai là gì nếu một mai những đứa trẻ ấy không còn ký ức về cha mẹ về quê hương của  nó nơi đã sinh ra.

 Nắng tháng tám rát bỏng chói chang... gay gắt đến khó chịu . Một mùa thu nữa đã đi qua ..còn để lại gì sau mỗi mùa như thế ? lòng người khi bước qua nhau ... còn lại gì ?
Thời gian để cho người ta trưởng thành cũng để cho ngừoi ta những mất mát vô cùng nắng gió cuộc đời sẽ là gì một tương lai ...?


Con cần mẹ

Tuổi thơ con không tình yêu Ba Mẹ
Chỉ có Bà từ lúc mới tập đi
Câu đầu tiên bập bẹ là chi đâu phải tiếng mẹ hiền
Như bao bạn bè con trong lớp


Con biết Mẹ qua trang thư dầy nhạt nhoà như ánh chớp
Qua tấm hình Mẹ gửi từ phương xa
Tình mẫu tử tình cha
Tuổi thơ con không có gì lưu giữ


Sáu tuổi con học viết từng chữ
Chữ đầu tiên con viết chẳng Mẹ kèm
Câu đầu tiên trong đời con chẳng đem
Ngây thơ quá con không còn xem Mẹ hiền là có thật


Bởi với con ngoài của cải vật chất
Mẹ gửi về từ đâu đó rất xa... !
Con đâu cần khi hình dáng nhạt nhoà
Của Ba Mẹ mỗi lần tan lớp con đứng đợi


Nhìn bạn bè xà vòng tay mẹ tim con chới với
Phút chạnh lòng lau nước mắt trên môi
Con biết rằng ở nơi đó xa xôi
Mẹ có biết con cần Mẹ nhiều lắm


Con đâu cần những đồ mẹ mua sắm
Cho con nhiều mà con thiếu tình thương
Đêm con nằm không hơi ấm mẹ vương
Con bước đi đường không ai đứng đợi...



Nắng vàng kia còn đan xen từng sợi
Con một mình giữa vật chất bao la
Mà thiếu tình Mẹ với Cha
Những đêm nằm con chỉ than thật khẽ


Con cần Mẹ hiện hữu đừng hư vô
Con chấp nhận cuộc sống dù gian khổ
Mà có Ba có Mẹ cho con những giấc mơ
Con thành người từ những vần thơ


Của cô giáo gia sư bây giờ mẹ ạ
Cô và con không còn là xa lạ
Là người mẹ con gặp trong giấc mơ...
Con cần Mẹ để không còn thấy bơ vơ
Mẹ có biết không ?

*
HN

More...

Thơ họa vui

By Nguyễn Hạnh Ngân

Hôm xưa  viết  bài thơ "Vu vơ chiều" được bà chị tặng cho môt bài thơ hay rùi ngồi hoạ lại.
Viêt xong đọc lại cả hai bài của hai chị em rùi cười tủm tỉm một mình hoài... may mà  ko có ai ở đó ko họ ngỡ HN mới trốn viện (**) ra  quá à!   hôm nay dinh về đây làm  vốn riêng mai mốt làm của hồi môn
.



Tặng cô bé Hoa Nắng

VƠ VẨN SÁNG

Đi ra đi dzô bình minh đâu nhỉ
Giọt sao chơi đêm thức đến rạng ngày
Cái nhớ tương tư môi còn thơm thảo
Dậm chân ...khe khẽ ... thì thầm ...ngêu ngao


Đêm qua
Đêm qua
Cái kén đi đâu
Con Tằm
Dịu dàng
thả tơ vương vấn
Tích tịch
Tình tang
Thế là ...hứng sáng
Te te
Gà mách
Có đứa vẩn vơ


Đi ra đi dzô bình minh đâu nhỉ
Giọt sao chơi đêm thức đến rạng ngày
Cái nhớ tương tư môi còn thơm thảo
Dậm chân ...khe khẽ ... thì thầm ...ngêu ngao

hehehe

___________

Chị ăn gian wa à! mới vu vơ chiều đã chạy qua vớ vẩn sáng rùi! còn giờ đến

Loạng quạng đêm


Có uống đâu mà cứ loạng quạng
say!
Hay tại cả ngày vẩn vơ bên thềm nhớ
Xoè tay mình đếm mà cứ ngỡ
Năm tháng dài cũng cỡ đó mà thôi


Đêm mông lung chở theo ánh mây trôi
Quờ quạng bóng mình
thì thầm con dế hát
Thình thịch bàn chân
dỗi hờn cỏ giẫm nát
Đêm thẫn thờ
ngơ ngác với bài thơ


Đêm
Bên nhà ai se sẽ mấy cung tơ
Trầm lắng thế
say từng lời êm ái
Đêm! một mình ta?
à không phải

Chị Ngọc bên này
còn ta hát bên kia

HN

______

More...

Tim ai ??

By Nguyễn Hạnh Ngân




Hôm qua dạo gót vườn hồng
Tình cờ nhặt được một chồng tim rơi
Ô hô đúng thật là hời
Nay đem rao bán kiếm  lời măm kem
Mấy anh bác trẻ hãy  xem
Tim ai mà rớt mau đem  chuộc về

* 
Nhắn anh hàng xóm  bên tê
Tim anh rớt ở triền đê hôm rồi...
Anh chuộc em lấy rẻ thôi
Cỡ  dăm trái cóc nắm xôi vỉa hè

Nói nhỏ kẻo chị  ấy nghe
Giàn thiên lý đổ khóc nhè ... kệ anh
Loa loa... mau đến cho nhanh
Nắng mà lỡ bán  lại  thành mất tim...



HN

More...